nhìn theo.
Phát hiện trên b.í.m tóc đuôi ngựa của Tô Vãn có kẹp một cái kẹp tóc hình hoa màu xanh nhạt.
Ở giữa còn có một vết nứt được dùng keo dán lại.
“Cậu đeo cái này là để diễn kịch trước mặt tôi, muốn tôi mềm lòng chứ gì?”
Giọng Hứa Tinh Trạch rất lạnh: “Yên tâm, tôi không cần cậu đền chân cho tôi.”
“Lúc trước cứu cậu, là tôi tự nguyện.”
“Bất kể người bị uy h.i.ế.p đó là ai, tôi cũng sẽ cứu, không liên quan gì đến cậu.”
Anh lăn bánh xe, chuyển hướng,
“Y Y, chúng ta về nhà thôi.”
tụt lại phía sau, lại quay đầu nhìn một cái.
Tô Vãn ngồi trên giường bệnh.
Chị ấy dùng bàn tay không cắm kim chậm rãi sờ lên đỉnh đầu.
Tháo cái kẹp tóc kia xuống, nắm c.h.ặ.t trong lòng bàn tay như báu vật.
Chị ấy không rơi nước mắt, chỉ vô cảm nhìn bóng lưng Hứa Tinh Trạch.
Phát hiện tôi đang nhìn chị ấy, chị ấy thậm chí còn nhếch khóe miệng với tôi, cười một cái.
Nhưng tôi cảm thấy, trong lòng chị ấy đang đổ mưa to.
“Anh ơi.”
chạy bước nhỏ đuổi theo xe lăn của Hứa Tinh Trạch, vừa đẩy anh vừa hỏi,
“Có phải anh thích chị Tô Vãn không?”
“Thích cái gì mà thích! Con nít con nôi như em đừng có lo mấy chuyện này!”
Dù miệng nói như vậy.
Nhưng tai anh ấy đỏ bừng lên rồi.
19
Chiều hôm nay tan học.
Hứa Tinh Trạch không đến đón tôi.
ngó nghiêng ở cổng trường.
Đột nhiên có một chàng trai trẻ đi đến trước mặt tôi, ngồi xổm xuống: “Là Y Y phải không?”
“Hôm nay anh trai em có việc, nhờ anh đến đón em về nhà.”
Anh ta cười rất dịu dàng.
Nhưng vạch đen trên đầu lại dài ngoằng.
cẩn thận lùi lại một bước.
Lắc đầu: “Em phải đợi anh em…”
Lời còn chưa dứt.
Anh ta đột nhiên bế thốc tôi lên, quay đầu sải bước về phía ngã tư.
Ở đó có đỗ một chiếc xe van màu trắng.
khóc lớn: “Cứu mạng!! Cứu mạng!!”
Anh ta đưa tay bịt miệng tôi.
Nhưng một năm nay tôi ăn uống rất tốt, so với lúc ở viện phúc lợi thì khỏe hơn mấy lần, duỗi chân đạp mạnh, trực tiếp ngã từ trong lòng anh ta xuống.
Tên con trai thấy tình hình không ổn, định leo thẳng lên xe.
Nhưng tôi lồm cồm bò dậy từ dưới đất, nhìn quanh một lượt, tìm thấy một người đàn ông vạm vỡ có vạch đỏ trên đầu dài nhất.
Ôm lấy chân chú ấy.
Chỉ vào chiếc xe kia hét lớn: “Bọn họ là kẻ buôn người, bọn họ muốn bắt cóc cháu!!”
Người đàn ông vạm vỡ tung một cú đá, đá thẳng ngã tên con trai xuống đất.
“Y Y!”
Phía sau truyền đến giọng nói thở hồng hộc của Hứa Tinh Trạch.
quay đầu, mới phát hiện Tô Vãn đang đẩy xe lăn của anh chạy như bay về phía này.
quay đầu, mếu máo, òa khóc: “Anh ơi, có người xấu!!”
20
Sau khi bố mẹ chạy đến, nắm tay người đàn ông vạm vỡ cảm tạ rối rít.
Người đàn ông gãi đầu: “Anh chị, anh chị không nhớ tôi à?”
“Lúc tôi mới đến thành phố này, nghèo đến mức không có cơm ăn, anh chị cho tôi ăn mấy bữa cơm hộp miễn phí ở quán, thơm lắm.”
“ đã bảo nhìn cô bé này quen quen, hóa ra là con gái anh chị!”
Chú ấy xoa đỉnh đầu tôi:
“Đứa bé này thông minh thật, biết tìm người qua đường cầu cứu.”
Cảnh sát bắt được kẻ xấu, còn cứu được một bé gái đang hôn mê ra khỏi xe van.
Cô bé bị trói bằng dây thừng, trên người còn có không ít vết thương.
Lần theo manh mối, vậy mà tra ra được bố mẹ của Viên Viên.
Hóa ra bao nhiêu năm nay, cặp vợ chồng xấu xa đó vẫn luôn lén lút công việc buôn bán người.
Họ nhận nuôi những đứa trẻ có ngoại hình đẹp, dùng chúng mồi nhử, lừa gạt lòng tin của những đứa trẻ khác.
Sau đó bắt những đứa trẻ kia về, bán đi khắp nơi trên thế giới.
Căn biệt thự đó thực ra là họ thuê.
Hơn nữa cứ cách một hai năm, họ sẽ đổi một thành phố.
Vốn dĩ họ sắp đưa Viên Viên rời khỏi thành phố này rồi.
Nhưng Viên Viên nói với họ, video ăn uống của tôi rất nổi trên mạng.
Nếu có thể đưa tôi đi cùng thì có thể lợi dụng tôi để kiếm nhiều tiền.
“Vốn dĩ anh đến đón em đúng giờ, nào ngờ nửa đường bị một đôi vợ chồng già chặn lại, khăng khăng nói họ từ nơi khác đến tìm con gái, bây giờ bị lạc đường, bảo anh đưa họ đi gặp con gái.”
Trong đồn cảnh sát, Hứa Tinh Trạch sợ hãi ôm c.h.ặ.t lấy tôi,
“Anh cảm thấy hơi lạ, đang định bảo họ báo cảnh sát, may nhờ có Tô Vãn đi ngang qua.”
“Cậu ấy nói hai người này là kẻ l.ừ.a đ.ả.o, bảo anh mau đến trường đón em.”
nhìn Tô Vãn ở bên cạnh.
Vạch đỏ đen trên đầu chị ấy vẫn nhảy nhót liên tục.
luôn cảm thấy, dường như trên người chị ấy có rất nhiều bí mật.
Phát hiện tôi đang nhìn chị ấy.
Tô Vãn ngồi xổm xuống, xoa đầu tôi: “Bị dọa sợ rồi hả?”
“Đừng sợ, anh trai em nhất định sẽ đến cứu em.”
Chị ấy cong mắt, cười nói:
“Bởi vì cậu ấy là người tốt nhất trên đời này.”
nhìn vạch đỏ cuối cùng cũng dừng lại trên đầu chị ấy.
Thôi bỏ đi.
Ít nhất khi chị ấy nói câu này, là người tốt.
Bố mẹ xấu xa của Viên Viên nhanh ch.óng bị bắt.
gặp lại Viên Viên ở cổng đồn cảnh sát.
Nghe chị cảnh sát nói, cậu ấy sẽ được đưa về viện phúc lợi.
Đợi có gia đình mới đến nhận nuôi.
Nhưng không phải viện phúc lợi trước kia nữa.
Bởi vì viện trưởng lúc trước dính líu đến chuyện vi phạm pháp luật, đã bị bắt rồi.
Viên Viên nhìn tôi, trong mắt là sự thù hận khiến người ta kinh hãi:
“Dựa vào đâu mà đứa ngu như mày lại sống tốt như thế?”
“Rõ ràng kiếp trước người được họ đưa về là mày, lẽ ra Hứa Tinh Trạch phải là anh trai tao!”
nghe không hiểu, có chút mờ mịt nhìn cậu ấy.
Hứa Tinh Trạch ôm lấy tôi: “Mày bị điên à, nói hươu nói vượn cái gì đó?”
“Có qua ba kiếp nữa, tao cũng chỉ nhận mỗi Y Y là em gái thôi!”
“Cái loại trẻ con tâm địa đen tối như mày.”
Anh ghét bỏ nhìn Viên Viên một cái: “Biến đi cho khuất mắt.”
21
Kỳ nghỉ đông, trong nhà có khách lạ đến.
Là cô bé bị hôn mê trên xe van lúc trước.
Còn có bố mẹ của cô bé.
Họ cúi đầu cảm ơn tôi rối rít: “Cảm ơn cháu nhiều lắm, không thì con gái cô chú đã bị bọn chúng bắt đi rồi.”
“Cô chú gần bốn mươi mới sinh được nó, chỉ có đứa con gái duy nhất này…”
Mặt tôi nóng bừng, cứ trốn ra sau xe lăn của Hứa Tinh Trạch.
Họ nhìn thấy Hứa Tinh Trạch, sững người một chút.
Ngẩng đầu nhìn bố mẹ: “Cháu nó đây là…”
“Trước đây cháu nó gặp tai nạn, tổn thương cột sống, nên không đi lại được.”
Mẹ nói: “Nhưng nghe nói ở Bắc Kinh có bác sĩ chữa được, chúng tôi đang tiết kiệm tiền, định qua tết đưa cháu đi Bắc Kinh khám.”
Người dì kia vỗ đùi: “Đây đúng là duyên phận!”
Dì ấy nói, bố của dì ấy là bác sĩ khoa xương khớp nổi tiếng nhất của một bệnh viện lớn ở Bắc Kinh.