Skip to main content
Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
Bách Hợp Tôi Nhìn Thấy Giá Trị Thiện Ác Trên Đầu Người Khác Tôi Nhìn Thấy Giá Trị Thiện Ác Trên Đầu Người Khác – Chương 6

Tôi Nhìn Thấy Giá Trị Thiện Ác Trên Đầu Người Khác – Chương 6

9:26 chiều – 10/01/2026

“Bớt lo chuyện con gái tôi đi, nó là đứa thông minh nhất tốt nhất!”

“Cô nên quản cho tốt con gái của mình đi kìa! Mới tí tuổi đầu mà lời nói dối gì cũng bịa ra được!”

Sắc mặt dì xấu xa thay đổi.

Mẹ bế tôi lên, quay đầu đi thẳng.

ngoái đầu lại trong lòng mẹ.

Nhìn thấy Viên Viên đứng tại chỗ.

Cậu ấy nhìn chằm chằm vào tôi.

Ánh mắt vừa oán hận lại vừa sợ hãi.

Bước ra khỏi cổng biệt thự, tôi khẽ gọi:

“Mẹ ơi.”

“Mẹ đây, con cũng nặng phết đấy, sang ngồi xe lăn với anh con đi.” Mẹ đặt tôi lên đùi Hứa Tinh Trạch: “Sao thế?”

c.ắ.n môi, nói lí nhí: “Con cảm thấy… bố mẹ của Viên Viên là người xấu.”

16

Hứa Tinh Trạch vội bịt miệng tôi lại.

Anh căng thẳng nhìn trái nhìn phải: “Nhà giàu có phải ngoài cửa cũng có camera giám sát không nhỉ?”

Đợi khi quay lại xe.

Anh mới buông tay ra.

Nghiêm túc nhìn tôi chằm chằm: “Tại sao em lại nói vậy?”

nhìn ba đôi mắt đang đồng loạt nhìn chằm chằm vào mình trước mặt.

Lại nhớ đến lời bà cụ nấu ăn nói với tôi.

“Đừng nói chuyện này cho bất cứ ai. Nếu không sẽ nguy hiểm lắm, sẽ có kẻ lợi dụng cháu để chuyện xấu, đi hại người khác!”

rất giằng co.

Nếu không nói, bố mẹ và anh trai rất khó tin tưởng.

Nhưng nói ra, sẽ có người bị tổn thương.

nên thế nào đây?

“… Con nhớ, hôm đó Tô Vãn đến tìm con, con bé cũng nói cậu ta là người xấu.”

Lúc tôi còn đang do dự, Hứa Tinh Trạch đã mở lời,

“Bố, mẹ, con cảm thấy Y Y nói có lý.”

“Cặp vợ chồng đó trông cũng chẳng giống người tốt lành gì.”

Mẹ cũng nhớ ra: “Hôm chúng ta đến viện phúc lợi đón con, có phải con đã nói với Viên Viên kia rằng họ là người xấu không?”

gật đầu thật mạnh.

Mẹ xoa đầu tôi: “Được, mẹ biết rồi.”

“Chuyện này giao cho người lớn chúng ta xử lý, con nít con đừng lo lắng nữa.”

“Bất kể Y Y biết được bằng cách nào, chúng ta đều tin con.”

không nói cho họ biết chuyện mình có thể nhìn thấy giá trị thiện ác.

Nhưng bố mẹ và anh trai vẫn tin tưởng tôi.

dụi dụi mắt, lúng túng thú nhận: “Bởi vì, con có thể nhìn thấy vạch trên đầu người khác là xấu hay tốt.”

kể hết những chuyện đã nói với bà cụ lúc trước cho họ nghe.

Cuối cùng mẹ bịt miệng tôi lại: “Được rồi, không cần nói nữa.”

“Sau này bất kể là với ai, cũng đừng nhắc lại chuyện này nữa.”

“Bà cụ nói không sai, người biết nhiều rồi, sẽ hại đến người khác, sẽ có kẻ lợi dụng con chuyện xấu.”

“Con chỉ là một đứa trẻ bình thường, không nhìn thấy gì hết, nhớ chưa, Y Y?”

Vẻ mặt của mẹ thật nghiêm túc.

cũng nghiêm túc gật đầu theo: “Vâng ạ.”

17

Thứ hai đi học lại.

Viên Viên không đến trường.

đi hỏi cô giáo, cô giáo nói: “Em hỏi bạn Triệu Tịnh Viên à? Ồ, bố mẹ bạn ấy chuẩn bị thủ tục chuyển trường cho bạn ấy rồi.”

loáng thoáng cảm thấy có gì đó không ổn.

Tại sao cặp vợ chồng xấu xa đó lại muốn chuyển trường cho Viên Viên chứ?

Chiều tan học, Hứa Tinh Trạch đến đón tôi.

Thời tiết càng ngày càng lạnh, trời tối rất sớm.

Ven đường đèn đuốc đã sáng trưng.

Hứa Tinh Trạch mua cho tôi một củ khoai lang nướng.

đang bóc vỏ khoai, đột nhiên thấy người bên đường đều đổ xô về phía trước.

“Mau qua đó xem đi!”

Có người vừa chạy vừa hét lớn: “Có người đang livestream nhảy lầu ở đằng trước đó!”

Vẻ mặt Hứa Tinh Trạch thoáng chốc trở nên nghiêm trọng.

Kết quả đợi đến khi chúng tôi chạy tới.

Mới phát hiện người muốn livestream nhảy lầu đó, vậy mà lại là Tô Vãn.

Chị ấy giơ điện thoại lên.

Cơ thể mặc váy đồng phục mỏng manh như một chiếc lá.

Dưới lầu đã vây kín rất nhiều người.

Xe cứu thương và xe cảnh sát cũng đã đến.

Cô gái tốt bụng bên cạnh đưa điện thoại cho chúng tôi xem.

Phòng livestream đã có mấy chục nghìn người.

Số người xem vẫn đang không ngừng tăng lên.

Hứa Tinh Trạch nhíu mày: “Cậu ta lại đang diễn trò gì thế?”

ngẩng đầu nhìn lên trên.

Vạch đỏ dài trên đầu Tô Vãn rất ảm đạm.

Trong livestream hiển thị, cảnh sát cứu hộ đã lên đến tầng thượng, bắt đầu khuyên giải Tô Vãn.

“Bất kể có khó khăn gì, chỉ cần sống mới có hy vọng em à.”

Gió trên tầng thượng rất lớn, thổi giọng nói của Tô Vãn cũng toát lên vẻ tiêu điều.

“Mẹ cháu bị nhiễm trùng đường tiết niệu nằm viện, nhà cháu nghèo, muốn có tiền thì phải nghe lời hắn ta. Cho nên hắn bắt cháu đứng ra chứng giả cháu cũng phải , có người vì cứu cháu mà gãy chân, thậm chí cháu còn chẳng dám nói đỡ cho người đó một câu.”

“Cháu sẽ dùng cái mạng này, đền chân cho cậu ấy.”

Chị cảnh sát nghe vậy, nét mặt trở nên nghiêm túc: “Người em nói là ai? Em phải nghe lời ai?”

“Em yên tâm, không ai có thể hại em hết.”

Tô Vãn lấy từ trong túi váy đồng phục ra một tấm ảnh.

Trên đó in hình một gia đình ba người.

Một cặp vợ chồng, còn có tên tóc đỏ được họ ôm, trước mặt đặt một chiếc bánh sinh nhật năm tầng.

Nụ cười ngông cuồng.

Tô Vãn cười khổ nói: “Nhà hắn có tiền có thế, bố hắn quen biết rất nhiều người, cháu có thể gì được?”

Bình luận trong phòng livestream chạy liên tục, gần như nổ tung.

“Vãi, tôi biết người này, hắn là Phương T.ử Hiên con trai quản lý cấp cao tập đoàn Phương thị mà.”

“Con trai của một người họ hàng xa nhà tôi, lúc trước chính là bị nó bắt nạt học đường đến mức bỏ học, cuối cùng đứa bé đó tự sát rồi.”

“Nghe nói cậu út của nó…”

Tốc độ lan truyền thông tin trên internet cực nhanh.

Một buổi tối.

Có thêm nhiều thông tin về cả nhà tên tóc đỏ, và cả những việc họ đã đều bị đào ra.

Bao gồm cả chuyện lúc trước Hứa Tinh Trạch bị hắn đẩy xuống từ sân thượng.

Cảnh sát thành lập tổ chuyên án, bắt đầu điều tra.

Chẳng mấy chốc, cả nhà Phương T.ử Hiên đã bị giải đi.

18

Cuối cùng Tô Vãn được cứu xuống, đưa đến bệnh viện.

Hứa Tinh Trạch dẫn tôi đi thăm chị ấy.

Sắc mặt anh rất khó coi: “Cậu diễn giỏi thật đấy.”

“Loại người như cậu, tôi không tin cậu thực sự muốn tự sát.”

Tô Vãn vô cảm nhìn kim truyền dịch trên mu bàn tay mình: “Đương nhiên tớ sẽ không tự sát rồi, mẹ tớ còn cần tớ chăm sóc mà.”

“Nhưng ít ra mục đích cũng đạt được rồi, không phải sao?”

Vạch đỏ và đen trên đầu chị ấy đan xen nhấp nháy.

Cuối cùng dừng lại ở màu đỏ.

nhẹ nhàng kéo tay áo Hứa Tinh Trạch: “Anh ơi, lần này chị ấy thực có lòng tốt đó.”

Tô Vãn cười khẽ một tiếng:

“Đúng… cũng nhờ video ăn uống của em gái cậu cho tớ nguồn cảm hứng. Thời đại khác rồi, có một số việc bị chọc thủng ra, bị công chúng nhìn thấy, thì bọn họ muốn một tay che trời cũng không thể.”

“Hứa Tinh Trạch, cả nhà Phương T.ử Hiên sẽ chịu sự trừng phạt của pháp luật. Còn về cái chân tớ nợ cậu, sớm muộn gì tớ cũng sẽ trả cho cậu.”

Hứa Tinh Trạch vẫn luôn không nói gì.

Anh nhìn chằm chằm lên đầu Tô Vãn.