Skip to main content
Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
Bách Hợp Tôi Nhìn Thấy Giá Trị Thiện Ác Trên Đầu Người Khác Tôi Nhìn Thấy Giá Trị Thiện Ác Trên Đầu Người Khác – Chương 8

Tôi Nhìn Thấy Giá Trị Thiện Ác Trên Đầu Người Khác – Chương 8

9:26 chiều – 10/01/2026

Rất nhanh, dì ấy đã sắp xếp cho Hứa Tinh Trạch gặp bố dì ấy một lần.

Tại bệnh viện địa phương.

Ông bác sĩ xem báo cáo kiểm tra của bệnh viện, lại nắn chân cho Hứa Tinh Trạch.

“Không khó chữa.”

Ông nói: “Châm cứu kết hợp uống t.h.u.ố.c, ba tháng là có thể đi lại được.”

Hứa Tinh Trạch bắt đầu ngày nào cũng đến bệnh viện trị liệu.

Còn tôi thì cùng bố mẹ sắm Tết.

Ngày ba mươi Tết.

Hứa Tinh Trạch trở về từ chỗ ông bác sĩ, thử đứng dậy khỏi xe lăn.

Mặc dù thời gian rất ngắn.

Nhưng anh vẫn thành công đứng dậy được.

Mẹ ôm lấy anh khóc òa lên.

Bố cũng ở một bên không ngừng lau nước mắt.

Cuối cùng, ba người cùng xúm lại, vây c.h.ặ.t tôi ở giữa.

“Chuyện này phải cảm ơn Y Y.”

“Mẹ đã nói rồi, con bé là ngôi sao may mắn của nhà ta mà.”

Nhiệt độ cơ thể của ba người chen chúc quanh tôi.

Nóng hổi.

Nhưng tôi cảm thấy thật hạnh phúc.

Bởi vì chỉ năm ngoái thôi, tôi ở trong viện phúc lợi, bưng một bát canh sủi cảo nguội ngắt mà trải qua năm mới.

Còn bây giờ.

đã có người nhà yêu thương tôi nhất, tôi cũng yêu thương họ.

vùi mặt vào lòng mẹ, dùng sức cọ cọ.

đã nói rồi mà, tôi đã chọn trúng những người bố mẹ tốt nhất.

22

Khi mùa xuân đến, cuối cùng Hứa Tinh Trạch cũng đi lại được.

Mặc dù vẫn chưa thể chạy nhảy.

Nhưng anh ấy có thể đi học lại rồi.

Ông bác sĩ nói, tiếp đến còn một liệu trình hơn nửa năm nữa.

Đợi đến khi trị liệu kết thúc triệt để, anh ấy có thể hoàn toàn hồi phục trạng thái trước kia.

Hứa Tinh Trạch rất lo lắng: “Còn có thể chơi bóng rổ không ạ?”

Ông bác sĩ cười híp mắt đáp: “Đương nhiên là được!”

Anh ấy vui đến phát điên.

Bước ra khỏi bệnh viện, chúng tôi lại gặp Tô Vãn.

Có lẽ là do chân đã chữa khỏi, Hứa Tinh Trạch nhìn thấy chị ấy, nói chuyện không còn lạnh lùng như trước nữa.

Thậm chí còn mang theo vài phần cục mịch: “Bây giờ tôi bình phục rồi, cậu không còn nợ tôi gì nữa cả.”

Tô Vãn cười nói: “Vậy thì tốt quá.”

“Đợi tuần sau, tôi đi học lại rồi.”

Tô Vãn gật đầu: “Tớ bỏ học rồi.”

Hứa Tinh Trạch đột ngột ngẩng đầu nhìn chị ấy: “Cậu định đi đâu?”

“Có người mời tớ đi diễn viên, nói sẽ chịu trách nhiệm toàn bộ viện phí cho mẹ tớ, tớ sắp đến Bắc Kinh rồi.”

Tô Vãn vén mấy lọn tóc bị gió thổi loạn ra sau tai, khẽ nói: “Tạm biệt, Hứa Tinh Trạch.”

“Cậu là người tốt nhất mà tớ gặp được trong đời này.”

23

Buổi tối về nhà.

Hứa Tinh Trạch hồn xiêu phách lạc.

Lúc ăn cơm thậm chí còn gắp cái xương tôi đã gặm rồi vào bát.

Sau bữa cơm tôi buộc phải đi tìm anh: “Anh ơi.”

“Có phải anh vẫn thích chị Tô Vãn không?”

Lần này Hứa Tinh Trạch không phủ nhận.

Anh chỉ bế tôi lên, hôn lên má tôi: “Y Y thông minh nhất.”

“Vậy em cảm thấy, Tô Vãn là người tốt không?”

Tô Vãn là người tốt sao?

nghiêm túc nghĩ ngợi.

Thực sự rất khó nói.

Nhưng ít nhất tôi khẳng định được một điều.

“Anh ơi, em cảm thấy chị Tô Vãn cũng có chút thích anh đó.”

Hứa Tinh Trạch bật người dậy.

Mắt anh ấy rất sáng, cứ như là vì sao.

Nhưng một lát sau, anh ấy lại ngồi xuống.

có chút khó hiểu: “Anh ơi, anh không đi tìm chị ấy sao?”

Hứa Tinh Trạch lắc đầu: “Bây giờ anh vẫn là học sinh cấp ba, chẳng giúp gì được cho cậu ấy cả.”

“Đợi sau này đi, đợi anh có năng lực bảo vệ cậu ấy, giúp đỡ cậu ấy rồi, bọn anh tự nhiên sẽ gặp lại.”

Từ ngày hôm đó, Hứa Tinh Trạch bắt đầu liều mình học tập.

Người chiều nào cũng đón tôi tan học biến thành bố.

Bố khá sợ mẹ, nên sẽ không ngày nào cũng mua quà vặt cho tôi ăn.

Nhưng hôm nay tan học, cô giáo gọi bố lại.

Cô nói: “Hứa Tinh Y nhà các vị, mặc dù bình thường phản ứng hơi chậm một chút, nhưng thiên phú về toán học và thuật toán lại không tầm thường.”

“Các vị phụ huynh nếu có lòng, có thể đưa cháu đi tìm hiểu một chút về nội dung liên quan đến Olympic và lập trình.”

Thế là từ ngày hôm đó, mỗi tuần tôi lại có thêm một nhiệm vụ.

Đi học lớp lập trình.

phát hiện những chữ cái và con số đó, dường như sinh ra đã cực kỳ hợp với tôi.

luôn có thể dễ dàng hiểu và viết ra các đoạn mã.

Qua vài tháng, thành phố có một kỳ thi nhỏ.

Cô giáo dẫn tôi đi tham gia.

giành giải nhất.

“Mẹ đã nói Y Y nhà chúng ta là đứa trẻ thông minh nhất mà!”

Mẹ cầm giấy khen, xem đi xem lại.

Vui tươi hớn hở.

“Đi, ngày mai nhà mình lái xe đến trường tiểu học hồi đó, đập cái thứ này vào mặt mụ giáo viên kia cho mụ ta xem!”

24

Xuân qua đông đến.

Lại qua hai năm, Hứa Tinh Trạch tốt nghiệp cấp ba.

Năm đó anh là thủ khoa đại học của thành phố này.

Còn tôi giành huy chương vàng trong cuộc thi lập trình dành cho học sinh trung tiểu học toàn quốc.

Rất nhiều người đến nhà phỏng vấn, còn quay cả tiệm cơm hộp của bố mẹ.

Ồ, lúc này, bố mẹ đã thuê căn nhà bên cạnh đập thông sang, mở rộng diện tích tiệm cơm hộp lớn gấp đôi so với trước kia rồi.

Tô Vãn cũng đã là diễn viên có chút tiếng tăm trong giới giải trí.

Chị ấy xinh đẹp, diễn xuất cũng tốt, hơn nữa vô cùng kính nghiệp.

Nghe nói bà chủ đào tạo chị ấy lúc trước từng là ảnh hậu.

Tô Vãn là do bà ấy tay tự tay dẫn dắt nên.

Hứa Tinh Trạch chọn trường đại học tốt nhất Bắc Kinh.

cũng phải đến Bắc Kinh nhận giải.

hỏi Hứa Tinh Trạch: “Chúng ta có gặp được chị Tô Vãn ở Bắc Kinh không anh?”

Tai anh ấy lại đỏ rồi.

rất ngạc nhiên: “Không đến mức đó chứ anh, phim chị ấy đóng anh cày hơn chục lần rồi mà!”

Sao nghe thấy tên người ta vẫn còn đỏ mặt thế.

Hứa Tinh Trạch thẹn quá hóa giận, quay sang vò rối tóc tôi: “Trẻ con thì biết gì? Đi đi đi.”

không nản lòng: “Em nghe các bạn trong lớp nói, có cậu ấm nào đó trong giới thượng lưu Bắc Kinh tỏ tình với chị Tô Vãn đó.”

Hứa Tinh Trạch nói: “Ừ, nhưng cậu ấy từ chối rồi.”

Lộ rồi nhé!

nhảy phắt đến trước mặt anh: “Anh à, em biết ngay anh và Tô Vãn có liên lạc mà!”

Tai Hứa Tinh Trạch đỏ đến mức sắp nhỏ m.á.u.

Anh a ấp úng nói: “Chỉ là… nói chuyện vài câu trên WeChat thôi.”

“Cũng chẳng nói gì.”

“Bây giờ cậu ấy là minh tinh rồi, áp lực lớn lắm.”

“Anh chỉ là với tư cách bạn học cũ, lịch sự an ủi cậu ấy vài câu thôi.”

cười híp mắt nói: “Sao có nhiều bạn học cũ như thế mà chị Tô Vãn chỉ tìm mỗi anh thế ạ?”

“Hứa Tinh Y! Anh phát hiện bây giờ em càng ngày càng nghịch ngợm rồi!”

Kết quả đợi máy bay hạ cánh xuống Bắc Kinh.

Xe bảo mẫu của Tô Vãn đã đỗ ở bên ngoài sân bay.

Chị ấy kéo cửa xe ra.

Kéo kính râm và khẩu trang xuống.

Lặng lẽ nhìn Hứa Tinh Trạch.

“Lâu rồi không gặp.”

Anh tôi hồn xiêu phách lạc, mắt dán c.h.ặ.t lên người chị ấy: “… Lâu rồi không gặp.”

Tô Vãn cười híp mắt, lại nói với chúng tôi: “Phía sau còn một chiếc xe nữa. Để cháu bảo họ đưa mọi người đến khách sạn nhé.”

“Đúng là con lớn không giữ được trong nhà.”

Mẹ cảm thán, bế tôi lên, đặt vào trong xe:

“Vẫn là con gái mẹ đáng tin cậy.”

bám vào cửa sổ xe, nhìn ra bên ngoài.

Đêm tối ở thành phố lớn, nhà cao tầng san sát, vạn ngọn đèn đuốc lấp lánh.

Nhưng tôi chẳng ngưỡng mộ chút nào.

Bởi vì, tôi đã có nhà của riêng mình rồi.

Ngôi nhà tốt nhất, hạnh phúc nhất.

(Hết)