Skip to main content
Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
Bách Hợp THIÊU ĐĂNG TỤC TRÚ THIÊU ĐĂNG TỤC TRÚ – Chương 1

THIÊU ĐĂNG TỤC TRÚ – Chương 1

9:28 chiều – 10/01/2026

1

 

Ta chăm chăm nhìn mẫu thân.

 

Mày lá liễu, mắt phượng hẹp dài, khi cười lên thì trên má phải có một nốt ruồi nhỏ.

 

Ta thừa hưởng đường mày ánh mắt của bà, chỉ thiếu mỗi nốt ruồi ấy.

 

Lâm Ngọc Thư thì có.

 

Hồi nhỏ, ta từng ngây thơ hỏi:

 

“Vì sao Ngọc Thư tỷ tỷ lại giống mẫu thân hơn, chẳng phải nàng là con nuôi sao?”

 

Sắc mặt mẫu thân khi ấy lập tức trầm xuống:

 

“Đứa ngốc, ai nuôi thì giống người đó. Ngọc Thư tuy không phải ruột thịt, nhưng còn hơn cả ruột thịt.”

 

Bà tát ta một cái. 

 

“Sau này không được nhắc đến chuyện con nuôi nữa, Ngọc Thư tổn thương thì sao?”

 

Ta ép xuống những hồi ức đang cuộn trào.

 

Đón lấy chén canh hoa đào, ta quay sang Lâm Ngọc Thư đang ngồi một bên.

 

“Tỷ tỷ, trước khi vào cung, muội lấy canh thay rượu, kính tỷ một bát.”

 

“Nguyện cho tỷ muội chúng ta, bất luận ai được chọn, đều nâng đỡ lẫn nhau, rạng rỡ môn đình.”

 

Lâm Ngọc Thư khẽ sững lại, trong mắt lóe lên một tia hoảng loạn.

 

Nàng ta đương nhiên biết, trong chén canh này có trộn thứ gì.

 

“Muội khách sáo quá rồi, ta đã dùng điểm tâm, uống thêm e bụng trướng, vào diện thánh lại thất lễ…”

 

Ta khẽ cười nhạt, cố ý nâng cao giọng:

 

“Tỷ tỷ sao vậy? Ngày thường chính tỷ khuyên muội ăn nhiều, nói nữ t.ử lấy đầy đặn đẹp, sao giờ muội chỉ mời tỷ uống một ngụm lại không được?”

 

Không khí trong sảnh lập tức đông cứng.

 

Phụ thân cau mày, vừa định mở miệng.

 

Mẫu thân bỗng “ai da” một tiếng, tay vô tình lướt qua mép bàn.

 

Chén canh trong tay ta theo đó rơi xuống đất.

 

Mảnh sứ văng tung tóe, chén canh hoa đào đổ tràn khắp sàn.

 

“Nhiêu nhi!” 

 

Mẫu thân trách móc trừng ta, giọng đầy bất lực.

 

“Đều sắp vào cung rồi mà còn lóng ngóng như vậy! Nếu ướt y phục của tỷ tỷ con, lỡ mất giờ lành thì biết sao?”

 

Bà đau lòng kéo Lâm Ngọc Thư lại, tỉ mỉ kiểm tra từ trên xuống dưới.

 

Hôm nay Lâm Ngọc Thư mặc một bộ váy gấm màu nguyệt bạch thêu mây, thoạt nhìn thanh nhã giản dị.

 

Nhưng khi bước đi, vạt váy ánh lên lưu quang mờ ảo, đó là hiệu quả chỉ có khi pha tơ băng tằm Tây Vực.

 

Cả bộ trang sức cũng là trân châu điểm thúy, tôn làn da nàng trắng như tuyết, thanh lệ thoát tục.

 

Đó là những món quý giá nhất trong của hồi môn của mẫu thân, bà mời thợ thủ công lành nghề trong cung cải chế lại.

 

Còn ta thì sao.

 

Một thân áo vàng nhạt phối xanh liễu, trên đầu cài trâm vàng đỏ đính hồng bảo thạch.

 

Tất cả đều do mẫu thân đích thân chọn.

 

“Nhiêu nhi da trắng, đeo mấy thứ sặc sỡ này mới đẹp.”

 

Trên mặt cũng là bà tự tay thoa phấn son.

 

Quá mức lòe loẹt, chẳng khác nào một đào hát trên sân khấu.

 

Kiếp trước, ta đã đội gương mặt như thế bước vào cung, đứng giữa những quý nữ thanh nhã nhạt màu, trông như một trò cười lạc lõng.

 

“Nghe nói Lâm Ngọc Nhiêu là đệ nhất mỹ nhân kinh thành, hóa ra cũng chỉ đến thế thôi.”

 

“Suỵt, nàng ta đúng là rất đẹp, chỉ là mẫu thân cứ thích dùng y phục xấu xí để trang điểm cho nàng, còn gọi là phong cách hoài cổ.”

 

Ta từng cho rằng, những quý nữ ấy đang ghen tỵ với ta, ghen vì chuyện gì cũng có mẫu thân đích thân lo liệu.

 

Hóa ra, ai cũng biết rõ.

 

Chỉ có ta là không biết, mẫu thân đang hại ta.

 

2

 

Bên ngoài cổng, xe ngựa đã chuẩn bị sẵn.

Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối

Ta cùng Lâm Ngọc Thư cúi lạy từ biệt phụ mẫu.

 

Ánh mắt phụ thân Lâm Văn Viễn dừng lại thoáng chốc trên bộ trang phục lòe loẹt tục tĩu của ta, hàng mày khẽ nhíu, chỉ nhàn nhạt nói:

 

“Trong cung quy củ nghiêm ngặt, phải cẩn ngôn thận hành.”

 

Ông đưa cho ta một hộp đựng thức ăn.

 

“Canh hoa đào mẫu thân con dậy sớm tự tay nấu, con chạm cũng chẳng chạm, thật là tùy hứng. Mang theo trên đường, nhất định phải uống hết.”

 

Đối với Lâm Ngọc Thư, ông lại dịu giọng dặn dò:

 

“Ngọc Thư, vạn sự cẩn thận, trong nhà đã lo liệu ổn thỏa cả rồi.”

 

Lâm Ngọc Thư là con gái của cố giao của phụ thân.

 

Phụ mẫu nàng mất sớm, mới sáu tuổi đã được đưa tới nhà ta.

 

Mở từ đường, nhập gia phả, trở thành đích trưởng nữ của Lâm gia.

 

Phụ thân thương xót nàng mệnh khổ.

 

Còn mẫu thân… lại càng xem nàng như con ruột.

 

Ngược lại, ta – đứa con gái do chính bà sinh ra, lại giống như kẻ thừa thãi.

 

Ta từng nghĩ, mẫu thân vì áp lực từ phụ thân nên mới đành phải ủy khuất ta.

 

Nhưng kiếp trước, khi ta thoi thóp nằm trên chiếc giường gãy nát trong thiên viện của quận vương phủ, nha hoàn gia sinh là Thúy Liễu về Lâm phủ thăm người thân, vô tình nghe được cuộc đối thoại giữa phụ thân và mẫu thân ta.

 

Mẫu thân khóc không ngừng:

 

“Lão gia cứ yên tâm, Ngọc Thư nay đã là Quý phi, lại đang mang long thai, tiền đồ tương lai không thể hạn lượng. Nếu tỷ tỷ dưới suối vàng có linh thiêng, cũng sẽ an lòng.”

 

“Chỉ là bên phía Nhiêu nhi…”

 

Mẫu thân cười lạnh một tiếng:

 

“Nó à? Quận vương tuy tính khí không tốt, nhưng nó dù sao cũng là chính phi của vương phủ. Nếu nó biết ngoan ngoãn, chưa hẳn không có ngày lành.”

 

“Cho dù không có ngày lành, đó cũng là số mệnh của nó.”

 

Lâm Ngọc Thư quả thật là con gái của cố giao.

 

Cố giao ấy, chính là trưởng tỷ của mẫu thân ta.

 

Năm xưa, phụ thân vốn đem lòng yêu mến bà, hai nhà đã định hôn ước.

 

Nhưng bà lại bị người hãm hại trong yến hoa, cùng phu xe tư thông một đêm, danh tiết tổn hại.

 

Ngoại tổ vì giữ gìn thanh danh gia tộc, đã để mẫu thân, khi ấy là thứ nữ, thay thế tỷ tỷ xuất giá gả cho phụ thân.

 

Vị di mẫu đáng thương kia bị đưa tới trang trại xa xôi, sinh ra con gái của phu xe, Lâm Ngọc Thư.

 

Vài năm sau, bà u uất mà qua đời.

 

Phụ thân nhớ mãi bạch nguyệt quang, liền đón Lâm Ngọc Thư về nhà ta.