Ta không nhịn được lên tiếng đính chính:
“Lão gia nuôi dưỡng kỹ nữ ở Túy Hồng Lâu nhiều năm, các người không biết sao?”
“Trước từng nuôi ở Thúy Vân Các và Mỹ Tiên Viện, sau này vì chi tiêu thắt c.h.ặ.t nên mới chuyển sang Túy Hồng Lâu đó… Ấy, mẫu thân cũng nên nghĩ thoáng một chút, vừa rồi người nói sao nhỉ? Nam nhân tam thê tứ thiếp là chuyện thường tình mà.”
Lời còn chưa dứt, sắc mặt mẹ chồng đã tái mét.
Bọn nha hoàn xung quanh mỗi người một vẻ: kẻ thì hít khí lạnh, người thì nhếch mép như đã sớm biết chuyện.
Hai vị tẩu vừa rồi còn tròn xoe mắt, ánh lên vẻ phấn khích vì được “ăn dưa bở”.
Nhưng đến khi nghe đến chữ “tiết kiệm chi tiêu”, mặt mày lập tức sầm xuống.
Hầu phủ nhiều năm thâm hụt, nhà ta lại là nơi chuyên cung cấp lụa quý cho quan lại quý tộc. Bọn họ chỉ biết thèm thuồng nhìn người ta mặc đẹp.
Nay biết được khoản chi dè sẻn của mình đổ vào tay ai, ai mà chịu nổi?
Mẹ chồng cố giữ phong thái chủ mẫu, ra lệnh lập tức tra xét.
Vừa điều tra đã kinh hãi.
Không chỉ là thật, mà còn phát hiện mỗi năm chi phí nuôi kỹ nữ ở mấy chốn đó gần bằng toàn bộ chi tiêu cả phủ.
Danh xưng “chốn phong trần, lầu vàng tiêu tiền” đâu phải gọi suông.
Những kỹ nữ ấy đều là khách quen của xưởng lụa nhà ta, từng mang lại không ít câu chuyện phóng đãng.
Thân thể mẹ chồng vốn đã yếu, lần này liền ngất xỉu tại chỗ.
Người bà sai tới Túy Hồng Lâu gây náo loạn khiến lão Hầu gia mất hết thể diện, về phủ liền mắng bà một trận xối xả.
Bà ốm liệt giường không gượng dậy nổi,
Ngụy Quyết còn chưa về tới nhà, bà đã qua đời.
Quyền quản sự rơi vào tay đại tẩu, nàng ta đến mức suýt bật cười ngay trong lúc thủ tang.
Các nhi t.ử của Hầu gia vốn không phải do mẹ chồng nuôi, mà sinh mẫu họ — Dương di nương — cũng bị mẹ chồng hành hạ đến c.h.ế.t, nên giờ họ chỉ gào khóc vài tiếng lấy lệ rồi thôi.
Dù sao, lễ tang vẫn phải cho bài bản.
Vì vậy khi Ngụy Quyết trở về, dẫn theo một nữ t.ử xuất hiện trước cổng phủ, ta thực sự bối rối.
Không ai báo cho Ngụy Quyết biết đích mẫu hắn đã mất, khắp phủ vừa mới tháo bạt trắng, lão Hầu gia và các huynh trưởng cũng chẳng buồn ra đón kẻ vô hình như hắn.
Ngụy Quyết vừa thấy ta thì khựng lại.
Tiểu tư bên cạnh nhắc rằng ta chính là tân nương hắn chưa từng gặp mặt, Ngụy Quyết thoáng lộ vẻ không tự nhiên.
Nữ t.ử kia thì lanh lợi hơn nhiều, lập tức buông tay hắn ra, nhẹ nhàng cúi đầu thi lễ với ta:
“Tỷ tỷ, muội tới để gia nhập gia đình này. Muội nguyện gả cho Hầu gia, dù chỉ thiếp cũng không oán hận.”
Sắc mặt ta lập tức thay đổi.
“Không thể—”
“Có gì là không thể?!”
Ngụy Quyết lớn tiếng cắt lời, kéo nữ t.ử kia dậy như một lời thị uy.
“Sương nhi cứu mạng ta, cho thiếp đã là thiệt thòi cho nàng ấy rồi.”
Ánh mắt hắn đầy hàm ý lướt qua người ta, rồi dắt mỹ nhân thẳng tay rời đi.
Ta c.h.ế.t trân tại chỗ.
Bọn nha hoàn, gia đinh đứng xem người thì thở dài, kẻ thì lắc đầu, ai nấy đều đang tiếc thương cho tương lai của chính thất là ta.
Còn ta lại đang băn khoăn:
Nữ t.ử ấy nói muốn gả cho Hầu gia?
Vậy rốt cuộc là nàng ta để ý trượng phu của ta, hay để ý cha chồng của ta đây?
…
Lão Hầu gia sau khi nghe chuyện Ngụy Quyết gây náo loạn ở cổng phủ, chỉ trừng phạt tượng trưng, bắt hắn quỳ một đêm ở từ đường cho có lệ.
Ta trằn trọc mãi, càng nghĩ càng không yên.
Không được.
Ta phải đi tìm nữ t.ử kia nói rõ, nếu không thì đêm nay khỏi ngủ.
Nàng ta vẫn chưa biết tối nay Ngụy Quyết sẽ không tới.
Chẳng hỏi ai ngoài cửa là ai, đã mở ngay.
Vừa thấy ta, nụ cười nơi khóe mắt lập tức tan biến.
“Tỷ tỷ tới để dạy dỗ muội sao? Ngụy lang đâu? Chàng ấy đâu rồi?”
Nữ t.ử khoanh tay trước n.g.ự.c, ánh mắt đầy phòng bị.
Ta khép cửa, ngồi xuống bên bàn, rót hai chén trà nóng:
“Ngươi là Tần Sương Nhi phải không? Ngồi đi.”
Tần Sương Nhi vẫn cảnh giác nhìn ta, không tiến lên, đứng yên ở phía xa.
“Ngươi là người huyện Dương Hà, từng cứu Ngụy Quyết đang trọng thương hôn mê bên bờ sông, đúng không?”
Nàng ta hơi chần chừ:
“Ngụy lang đã kể với tỷ tỷ rồi ư?”
Ta nào có hơi đâu chờ hắn kể.
Ngay sau khi nhận được thư, ta đã cho người điều tra.
Tiệm của nhà họ Kiều trải khắp các châu phủ, tra một người có họ tên rõ ràng cũng chẳng khó gì.
Tần Sương Nhi là con gái một nhà nông dân bình thường.
Khi phát hiện ra Ngụy Quyết, nàng ta ban đầu còn đứng quan sát, mãi đến khi nghe mấy binh lính bị thương gọi hắn một tiếng “tiểu Hầu gia” thì mới quyết đoán đưa về nhà cứu chữa, tìm t.h.u.ố.c tìm thầy, chăm sóc cẩn thận.
Ngụy Quyết là con thứ ba của Vĩnh An Hầu, người kế thừa vị trí Hầu gia vẫn chưa được định đoạt.
Binh sĩ nịnh bợ mà gọi hắn “tiểu Hầu gia” cũng không lạ.
Nhưng ta phải nói rõ với Tần Sương Nhi, dù có lẽ nàng ta không để tâm.
“Nơi này đúng là Hầu phủ, nhưng Hầu gia là cha chồng ta — một người đã góa vợ. Còn Ngụy Quyết chỉ là thứ t.ử, vị trí Hầu gia e rằng không đến lượt hắn. Dù vậy, hắn hiện cũng có chức quan, là một vị Hiệu úy thất phẩm.”
Đôi mắt vốn ảm đạm của Tần Sương Nhi bỗng chốc sáng rực:
“Góa vợ?!”
Ta gật đầu:
“Đúng vậy. Đây cũng là điều thứ hai ta muốn nói với ngươi. Mẹ chồng ta vừa mới qua đời, trượng phu ta phải thủ hiếu suốt một năm, trong thời gian đó không thể nạp thiếp. Hai người cũng không được cùng phòng. Nếu bị tố giác, Hoàng thượng vốn đề cao hiếu đạo, ắt sẽ nghiêm trị không tha.”
Giọng Tần Sương Nhi bất chợt cao v.út:
“Một năm?! Nam nhân xưa nay ham mới chán cũ, một năm sau liệu chàng ấy còn nhớ đến ta không?”
Ta nhướng mày, nghiêm túc quan sát nàng ta.
Nữ t.ử này… thú vị đấy.
Nhận ra mình thất thố, nàng ta vội điều chỉnh sắc mặt,
rụt rè hỏi:
“Lão Hầu gia… năm nay bao nhiêu tuổi rồi?”
“Bốn mươi lăm.”
Vừa vào phủ, mẹ chồng đã bắt ta đứng ra tổ chức thọ yến cho lão Hầu gia, nên ta nhớ rất rõ.
Bàn tay đặt trên bàn của Tần Sương Nhi dần siết c.h.ặ.t, dường như đã hạ quyết tâm gì đó.
“Ngụy Quyết đêm nay bị phạt quỳ ở từ đường, Sương nhi cô nương không cần đợi nữa.”
Khi bước ra khỏi phòng, ta không quên dặn lại:
“Cũng đừng tự tiện đi tìm hắn. Từ đường ở ngay sau phòng ngủ của lão Hầu gia, nếu bị ngài ấy bắt gặp, ta cũng không bảo vệ nổi ngươi đâu.”