Skip to main content
Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
Dị Giới KHÔNG DỄ ĐỘNG VÀO CHỦ MẪU ĐÃ HOÀ LY KHÔNG DỄ ĐỘNG VÀO CHỦ MẪU ĐÃ HOÀ LY – Chương 3

KHÔNG DỄ ĐỘNG VÀO CHỦ MẪU ĐÃ HOÀ LY – Chương 3

9:37 sáng – 18/01/2026

 

Một câu nói ra, chẳng ai còn dám mở miệng với ta thêm lời nào.

 

Chẳng yên ổn được mấy hôm, lại có một kẻ ngoài dự liệu tìm đến cửa.

 

Là quả phụ Liễu thị nhà bên.

 

Nàng ta mặc một thân áo trắng để tang, trên búi tóc lại cài một cây trâm ngọc trai sáng bóng, phẩm cấp cao quý — tuyệt không phải thứ một quả phụ nên mang.

 

Liễu thị dáng người mảnh mai, quỳ rạp dưới đất, trong ánh mắt đau thương thoáng hiện một tia dò xét khó nhận ra, rồi cất giọng nghẹn ngào:

 

“Lão phu nhân, đều là lỗi của thiếp. Xin người đừng giận lão gia nữa… thiếp… thiếp sẽ lập tức chuyển đi, từ nay về sau không bao giờ xuất hiện trước mặt quý phủ nữa…”

 

Nàng ta khóc như lê hoa đẫm mưa, trông thật khiến người khác thương xót.

 

Nếu không biết rõ bản chất, suýt nữa ta cũng tin rồi.

 

Ta ngồi ở chủ vị, nhẹ nhàng nâng chén trà lên, khẽ thổi bọt nước lơ lửng bên trên.

 

“Liễu phu nhân vậy là có ý gì? Mau đứng dậy đi. Chuyện ta với lão gia trong nhà giận dỗi, thì có liên can gì đến ngươi?”

 

Nàng ta ngẩng đôi mắt đẫm lệ, yếu ớt đáng thương nhìn ta:

 

“Nếu không vì thiếp, lão gia cũng sẽ không như vậy… Lão phu nhân, thiếp và lão gia có tình nhưng giữ lễ, tuyệt không vượt quá giới hạn. Bát yến kia, chỉ là lão gia thấy thiếp vì thương tiếc phu quân quá cố mà tổn hại thân thể nên mới…”

 

“Cho nên mới đem tổ yến của ta — đưa sang để bồi bổ cho ngươi, phải vậy không?”

 

Tiếng khóc của Liễu thị ngưng bặt.

 

Ta đặt chén trà xuống, từ tốn đứng dậy, bước đến trước mặt nàng ta, ánh mắt cao cao tại thượng nhìn xuống.

 

“Liễu phu nhân, năm nay ngươi cũng năm mươi rồi phải không?”

 

Nàng ta không hiểu ý, ngơ ngác gật đầu.

 

“Năm mươi tuổi rồi thì nên hiểu quy củ. Cái gì nên nhận, cái gì không nên nhận — trong lòng phải tự biết rõ. Tổ yến của nhà họ Triệu, không phải thứ ngươi nên mơ tưởng.”

 

Ta cúi xuống, ghé sát tai nàng ta, nói bằng giọng chỉ hai người nghe thấy:

 

“Năm xưa ngươi không thể bước chân vào cửa nhà họ Triệu, thì nay lại càng đừng ôm mộng hão huyền.”

 

“Ngươi tưởng Triệu Tông Đức còn có thể cho ngươi cái gì? Quan lộ, tài sản của hắn — từ lâu đã buộc chặt với Thẩm Từ Vân ta. Nếu không, ta cũng chẳng ngại để người phu quân mới c.h.ế.t của ngươi, dưới suối vàng cũng chẳng được yên ổn.”

 

Thân thể Liễu thị khẽ run lên, sắc mặt trắng bệch, ánh mắt hoảng loạn nhìn ta.

 

Ta đứng thẳng người dậy, khôi phục lại vẻ điềm đạm như gió mây lúc đầu.

 

“Tiễn khách.”

 

Liễu thị hoảng hốt bỏ chạy.

 

“Ta những tưởng Triệu Tông Đức đã hết đường xoay sở, chẳng ngờ — hắn vẫn còn giữ lại một chiêu sau cùng.

 

 

Hôm ấy, trong cung đột nhiên ban xuống một đạo thánh chỉ — nói rằng Thái hậu nghe tin ta và Triệu Tông Đức kết tóc phu thê đã năm mươi năm, tình nghĩa sâu đậm, nhân tiết Trùng Dương liền đặc biệt mở tiệc trong cung, mời phu thê chúng ta cùng vào dự yến, lấy đó gương cho thiên hạ.

 

Vừa nhận được chỉ, ta liền hiểu rõ mọi chuyện.

 

Triệu Tông Đức đã đem việc này tấu lên tận trong cung, muốn mượn thế Thái hậu để ép ta cúi đầu.

 

Hắn biết ta cả đời xem trọng thể diện, lại luôn giữ quy củ, tuyệt không dám trái ý chỉ của Thái hậu.

 

Chỉ cần ta nhận lời tham dự — lấy thân phận “Triệu phu nhân” cùng hắn tiến cung, thì trong mắt người ngoài, chuyện náo động này chẳng qua chỉ là ta một mình loạn, nay đã hòa thuận trở lại.

 

Đến lúc ấy, hắn chỉ cần nói vài câu mềm mỏng trước mặt mọi người, đủ dáng vẻ ăn năn hối lỗi, ta sẽ rơi vào thế cưỡi trên lưng cọp — dù không muốn gật đầu, cũng phải gật.

 

Chiêu này, quả thực là giải quyết tận gốc.

 

Con gái ta, Thư Nhiên, vừa nghe tin đã vội vã chạy đến.

 

“Mẫu thân, chuyện này phải sao đây? Thánh chỉ của Thái hậu, không thể không tuân. Nhưng nếu đi… chẳng phải đúng ý của phụ thân sao?”

 

Ta ngồi trước bàn trang điểm, để mặc lão ma ma chải tóc cho mình. Người trong gương tuy tóc đã điểm sương, nhưng ánh mắt vẫn sáng quắc, sắc bén như xưa.

 

“Đi. Cớ sao lại không đi?”

 

Ta điềm đạm nói:

 

“Thái hậu thiết yến, là đại ân. Không những phải đi — mà còn phải đi cho thật phong quang rực rỡ.”

 

Thư Nhiên cuống lên:

 

“Mẫu thân!”

 

Ta giơ tay ngăn lời con gái, rồi từ đáy hộp trang sức lấy ra một cây trâm phượng đã bị bụi phủ bao năm.

 

Chiếc trâm ấy bằng vàng ròng, đầu ngậm minh châu, chạm khắc tinh xảo, sống động như thật.

 

Thư Nhiên thất thanh kêu lên:

 

“Mẫu thân! Đây chẳng phải là cây trâm phượng năm xưa tiên hoàng hậu ban cho người sao?”

 

“Phải rồi.”

 

Ta cầm lấy trâm phượng, soi vào gương, nhẹ nhàng cắm lên búi tóc vừa được chải gọn.

 

“Cây trâm này, là khi ta còn chưa xuất giá, lấy thân phận đích trưởng nữ nhà họ Thẩm vào cung hầu hạ Thái hậu. Năm ấy gặp biến cố trong yến tiệc, ta liều mình chắn thay một nhát trí mạng cho Thái hậu. Tiên Hoàng hậu khi đó cảm kích ân cứu mạng, đích thân ban tặng ta.”

 

“Khi ấy, nhà họ Thẩm đang nắm quyền vận chuyển lương thực vùng Kinh Kỳ, được tiên đế vô cùng trọng dụng. Cây trâm này trở thành tín vật bảo hộ mà cả triều đình đều phải kiêng dè. Chỉ là từ khi gả vào nhà họ Triệu, ta cố ý thu liễm, chưa từng đem ra dùng lại.”

 

“Hôm nay… cũng đến lúc để nó tái xuất rồi.”

 

Thư Nhiên nhìn ta, trong mắt tràn đầy thấu hiểu và kính phục.

 

 

Đến tiết Trùng Dương, ta ngồi xe ngựa hoa lệ nhất của nhà họ Thẩm, giữa đoàn tùy tùng vây quanh, tiến vào hoàng cung.

 

Ngoài cổng cung, Triệu Tông Đức đã chờ sẵn từ lâu.

 

Hôm nay hắn cố tình mặc triều phục, trông có vẻ tinh anh phong độ.

 

Vừa trông thấy xe ngựa của ta, hắn lập tức nở nụ cười quen thuộc và thân thiết, bước nhanh tới, muốn như thường lệ đỡ ta xuống xe.

 

“Từ Vân, nàng đến rồi.”

 

Ta không hề để ý đến hắn, chỉ để nha hoàn của mình đỡ xuống xe. Khi đứng sóng vai bên hắn, ta cũng chỉ lạnh nhạt khẽ gật đầu, xem như chào hỏi lấy lệ.

 

Nụ cười trên mặt hắn đông cứng lại. Đến khi ánh mắt hắn dừng trên trâm phượng cài trên tóc ta, đồng t.ử bỗng co lại.

 

Hắn đã nhận ra nó.

 

Bước vào yến điện, Thái hậu đã ngồi ở thượng vị từ trước.