06
Mùa thu, An nhi phải lên kinh ứng thí.
Chu Kính Thâm chuẩn bị cho con cỗ xe ngựa tốt nhất, gia nhân chu toàn nhất, lại còn một xấp ngân phiếu dày cộp.
Trước lúc lên đường, hắn nắm c.h.ặ.t t.a.y An nhi, lệ già trào ra.
“An nhi à, đến kinh thành rồi thì mọi sự phải cẩn thận.”
“Tương lai Chu gia… đều trông cậy vào con cả!”
An nhi quỳ xuống, cung cung kính kính dập đầu ba cái.
“Phụ thân yên tâm, hài nhi nhất định không phụ sự ký thác.”
Liễu Nguyệt Nương đứng một bên, nhìn cảnh “phụ từ t.ử hiếu” ấy, trong mắt chỉ toàn oán độc.
Nàng ta biết rõ.
An nhi chuyến này nếu thật sự kim bảng đề danh, nàng ta và Văn Bác… sẽ vĩnh viễn không còn ngày ngóc đầu.
Nàng ta không cam tâm.
Ta tận mắt thấy nàng ta lén đem bán đôi kim vòng vẫn giấu tận đáy rương, đổi lấy một túi bạc nặng trĩu.
Sau đó, nàng ta tìm tới hai tên du côn lưu manh khét tiếng trong trấn.
“Việc thành rồi, số bạc này đều là của các ngươi.” Nàng ta hạ giọng, đôi mắt rực lên sát ý điên cuồng: “Nhớ kỹ, cho sạch sẽ một chút.”
“Cứ nói dọc đường gặp sơn tặc, trượt chân rơi xuống vực.”
Ta theo sát bên xe ngựa, nhìn hai tên du côn lén lút đuổi theo từ xa.
Toàn bộ hồn thể ta run lên vì nóng ruột và hoảng sợ.
An nhi… cẩn thận!
An nhi dường như hoàn toàn không hay biết, mỗi ngày chỉ ngồi trong xe ngựa đọc sách, hoặc cùng những thư sinh đồng hành chuyện trò rôm rả.
Đến một đoạn sơn đạo hiểm trở mang tên “Lạc Nhạn Cốc”, hai tên địa bĩ kia rốt cuộc cũng ra tay.
Chúng bịt mặt, cầm đoản đao nhọn hoắt, từ trong rừng ven đường đột ngột lao vọt ra.
“Cướp đây! Để lại tiền mua đường!”
Đám thư sinh đi cùng sợ đến hồn phi phách tán, ôm đầu chạy tán loạn.
Ta kinh hãi nhìn mũi đao sáng loáng đ.â.m thẳng về phía n.g.ự.c An nhi.
Nhưng trên mặt An nhi… không hề có một tia hoảng loạn.
Thậm chí con còn chẳng buồn nhấc mí mắt.
Ngay khoảnh khắc mũi đao sắp chạm vào vạt áo, gã xa phu vẫn luôn im lặng đ.á.n.h xe bỗng động thủ.
Thân hình hắn nhanh như chớp, một cước đá văng con d.a.o trong tay một tên địa bĩ.
Ngay sau đó, một cú thủ đao gọn gàng giáng thẳng vào sau gáy tên còn lại.
Chẳng qua chỉ ba hai chiêu, hai kẻ hung thần ác sát đã bị hắn quật ngã xuống đất, bị chế trụ đến không thể nhúc nhích.
Hóa ra…
An nhi đã sớm nhìn thấu mưu kế của Liễu Nguyệt Nương.
Tên xa phu này căn bản không phải gia nhân Chu Kính Thâm sắp xếp, mà là cao thủ đỉnh cấp do chính An nhi bỏ bạc mời từ một tiêu cục nổi danh ở kinh thành.
Ta thở phào một hơi thật dài, hồn thể cũng ổn định hơn rất nhiều.
Con trai ta… đã chẳng còn là đứa trẻ mặc người c.h.é.m g.i.ế.c năm nào nữa.
Con có dũng, lại có mưu.
Vị tiêu sư trói hai tên địa bĩ c.h.ặ.t như bánh chưng, đang định áp giải tới quan phủ.
Đúng lúc ấy, từ đầu kia của sơn cốc bỗng có một đội nhân mã chậm rãi tiến đến.
Dẫn đầu là một trung niên nhân cưỡi tuấn mã cao lớn, mặc thường phục, song khí chất nghiêm lạnh uy nghi, không giận mà tự có uy.
Sau lưng ông ta là đám hộ vệ, kẻ nào kẻ nấy thái dương nhô cao, hiển nhiên đều là nội gia cao thủ.
Trung niên nhân ghì cương ngựa, nhìn tình cảnh trước mắt, trầm giọng hỏi:
“Đã xảy ra chuyện gì?”
An nhi bước lên một bước, không hề ti tiểu, cũng chẳng kiêu ngạo, chắp tay hành lễ, trình ra văn thư tú tài của mình.
“Học sinh Chu Vọng An, lên kinh ứng thí, dọc đường gặp kẻ ác cướp g.i.ế.c.”
“May nhờ tiêu sư ra tay cứu giúp.”
“Quấy nhiễu đại nhân, mong đại nhân lượng thứ.”
Trung niên nhân nhận lấy văn thư liếc qua một lượt, lại quan sát An nhi mấy lần, trong mắt dần lộ ra vẻ tán thưởng.
“Tuổi còn nhỏ, gặp biến không kinh, trầm ổn tỉnh táo.”
“Không tệ.”
Ông ta khẽ phất tay.
Hộ vệ phía sau lập tức tiến lên, kéo hai tên địa bĩ áp giải đến trước mặt.
“Nói.”
“Ai sai các ngươi tới?” Giọng trung niên nhân không lớn, nhưng mang theo một uy thế khiến người khác không thể kháng cự.
Hai tên địa bĩ vốn còn định cứng miệng, nhưng dưới ánh mắt sắc bén như chim ưng kia, rất nhanh đã sụp đổ phòng tuyến, khai ra sạch sẽ, không giấu nổi nửa chữ.
Là Chu gia chủ mẫu họ Liễu.
Bà ta đưa cho chúng một trăm lượng bạc, bảo chúng ra tay trên đường, lấy mạng Chu Vọng An, rồi ngụy tạo thành t.a.i n.ạ.n bất ngờ.
Nghe xong lời cung khai, trung niên nhân ấy nhìn An nhi một cái thật sâu xa.
Trên mặt An nhi không có phẫn nộ.
Cũng chẳng có kinh ngạc.
Chỉ là một mảnh bình thản đã sớm hiểu rõ.
Trung niên nhân gật đầu, nói với An nhi:
“Việc này, bản quan sẽ xử lý.”
“Ngươi lần này lên kinh, tiền đồ không thể hạn lượng, chớ vì những chuyện bẩn thỉu trong nhà mà loạn tâm thần.”
Ông ta thò tay vào n.g.ự.c áo, lấy ra một khối lệnh bài, đưa cho An nhi.
“Nếu ở kinh thành gặp khó khăn gì, cứ cầm lệnh bài này, đến Đô Sát Viện tìm ta.”
Dứt lời, ông ta dẫn người áp giải hai tên địa bĩ, phóng ngựa rời đi, bụi bay mù mịt.
Đợi khi bóng họ khuất hẳn, An nhi mới cúi đầu nhìn lệnh bài trong tay.
Mặt trước khắc một chữ “Tả” cổ kính.
Mặt sau là một con giải trĩ sống động như thật.
Đây chính là tín vật của vị Tả Thiêm Đô Ngự Sử Đô Sát Viện!
Ta kích động đến mức hồn thể cũng như phát sáng.
Liễu Nguyệt Nương đúng là đồ ngu xuẩn.
Nàng ta vốn định đưa An nhi vào chỗ c.h.ế.t, nào ngờ lại âm sai dương thác*, dâng đến cho con trai ta một trợ lực còn quý hơn cả núi vàng biển bạc!
(*Âm Sai Dương Thác có nghĩa là sự xung khắc mạnh mẽ giữa các yếu tố âm và dương, dẫn đến kết quả tiêu cực, đặc biệt trong các mối quan hệ gần gũi, dễ gây ra sự đổ vỡ, chia ly hoặc tình cảm lạnh nhạt, thiếu sự hòa hợp.)
Có vị ngự sử đại nhân ấy chỗ dựa…
Con đường báo thù của An nhi, từ nay sẽ không còn chướng ngại.