03
An nhi… sắp c.h.ế.t rồi.
Liễu Nguyệt Nương phạt con ba ngày không được ăn uống, còn treo con lên cây hòe, phơi dưới nắng.
Giữa mùa hạ, mặt trời như ngọn lửa độc.
Nóng đến mức mặt đất cũng như bốc khói.
Môi An nhi khô nẻ rớm m.á.u, gương mặt nhỏ bị nắng thiêu đỏ bừng, cả người thoi thóp treo lơ lửng ở đó, tựa như chỉ cần gió thổi mạnh hơn một chút cũng có thể tắt thở.
Ta tuyệt vọng quẩn quanh bên con, hồn thể vì thống khổ mà lúc sáng lúc tối, chập chờn như tàn đèn trước gió.
Thậm chí ta còn bắt đầu cầu xin ông trời…
Nếu đây đã là số mệnh của con, vậy thì để con được giải thoát sớm một chút đi.
Để con đến bên ta.
Đừng bắt con phải chịu đựng những dày vò không phải của con người nữa.
Đêm khuya.
Ánh trăng lạnh lẽo như nước.
Ngay khi ta tưởng rằng An nhi thật sự không thể chống đỡ nổi nữa, bỗng có một bóng người còng lưng, rón rén tiến lại gần gốc hòe già.
Là bà lão câm ở đầu thôn phía tây.
Bà không con không cái, sống cô độc một mình, ngày thường chỉ nhặt nhạnh phế liệu mà qua ngày.
Người trong thôn ai cũng ghét bà bẩn, chê bà xui, thấy bà là tránh.
Ta nhìn bà lão câm run run thò tay vào n.g.ự.c áo, lấy ra một củ khoai lang nướng còn bốc hơi nóng.
Bà cẩn thận bóc vỏ, rồi từng chút từng chút một, đút vào miệng An nhi.
An nhi như kẻ vừa được kéo khỏi địa ngục, dùng hết sức lực toàn thân mà nhai nuốt, ăn ngấu nghiến như sợ bị cướp mất.
Ăn xong, con hướng về bà lão câm, dập đầu thật mạnh một cái.
Trong đôi mắt đục ngầu của bà lão câm trào ra nước mắt.
Bà dùng đôi tay chai sần đầy vết chai, nhẹ nhàng xoa đầu An nhi, rồi lại lặng lẽ như bóng ma, biến mất vào màn đêm.
Khoảnh khắc ấy, hồn thể vốn ngưng kết lạnh giá của ta… dường như cũng cảm nhận được một chút ấm áp.
Từ ngày đó trở đi, bà lão câm trở thành sợi sinh cơ duy nhất của An nhi trong chốn địa ngục này.
Bà luôn chọn lúc đêm khuya.
Đợi khi mọi người đều ngủ say, mới lén lút mang đồ ăn đến cho An nhi.
Có khi là một cái bánh bột ngô.
Có khi là một bát cháo rau dại.
Đến mùa đông, bà còn đem tới một chiếc áo bông cũ đã tự tay vá chằng vá đụp.
Nhờ sự cưu mang ấy, An nhi vậy mà sống sót một cách kỳ diệu.
Con… cũng bắt đầu trở nên khác hẳn.
Con học được cách ngụy trang.
Ban ngày, trước mặt Liễu Nguyệt Nương và Chu Kính Thâm, con càng tỏ ra tê dại, càng tỏ ra ngoan ngoãn.
Liễu Nguyệt Nương bảo gì, con liền nấy, bị đ.á.n.h không đ.á.n.h trả, bị mắng không cãi lại.
Chu Kính Thâm thỉnh thoảng khảo bài, con cố ý đáp sai loạn, ấp a ấp úng, giả ngu giả dốt.
“Gỗ mục không thể đẽo gọt!” Chu Kính Thâm chán ghét ném phịch quyển sách thẳng vào mặt An nhi: “Ta Chu Kính Thâm một đời thanh danh, sao lại sinh ra thứ ngu xuẩn như heo nhà ngươi!”
“Đúng là cùng một giuộc với con đàn bà không biết liêm sỉ kia!”
Liễu Nguyệt Nương đứng một bên che miệng cười khúc khích, trong mắt là vẻ khinh miệt và đắc ý chẳng hề che giấu.
An nhi cúi đầu mặc cho bọn chúng mắng nhiếc, tựa như một khúc gỗ vô tri vô giác.
Nhưng ta đã thấy.
Ta thấy vào đêm khuya, khi tất thảy chìm vào mộng, con sẽ mượn chút ánh trăng rò rỉ qua khe cửa sổ, cầm một cành cây nhỏ, trên nền đất lạnh lẽo, từng nét từng nét luyện chữ.
Con viết… chính là bài thơ ta từng dạy con năm ấy.
“Trước giường ánh trăng soi,
Ngỡ là sương phủ đất.”
Từng nét từng nét, đều khắc đầy huyết lệ câm lặng.
Con cũng học được cách lục tìm trong giỏ giấy ở thư phòng những tờ nháp Chu Kính Thâm tiện tay vứt bỏ.
Những bản thảo bị vò nát thành cục, trong mắt con lại quý tựa châu ngọc.
Con lén giấu chúng vào hốc cây hòe.
Đến tối, con mượn ánh trăng mà đọc, tham lam đến mức… từng chữ từng chữ một đều không muốn bỏ sót, cẩn thận nhận mặt chữ, ghi nhớ vào lòng.
Có một lần, đứa con trai Liễu Nguyệt Nương sinh với Chu Kính Thâm — Chu Văn Bác, nhỏ hơn An nhi ba tuổi, được nuôi dưỡng trắng trẻo béo tốt, tính tình lại kiêu căng ngang ngược.
Chu Văn Bác giật mất củ khoai lang nướng vừa được bà lão câm đưa cho An nhi, còn đắc ý dương dương, cố tình đứng ngay trước mặt An nhi, c.ắ.n một miếng thật to.
An nhi không như thường ngày cúi đầu nhẫn nhịn, cũng không phản kháng.
Con chỉ nâng mắt lên, bình thản nhìn Chu Văn Bác.
Khoảnh khắc ấy, ta nhìn vào đôi mắt con… toàn bộ hồn thể như bị đông cứng.
Đó không phải là ánh mắt nên thuộc về một đứa trẻ mới chín tuổi.
Trong ấy không có phẫn nộ.
Không có tủi nhục.
Chỉ có một mảnh bình tĩnh lạnh lẽo không đáy.
Giống như một con sói cô độc núp trong bóng tối, đang tỉnh táo, kiên nhẫn… dõi nhìn con mồi của tương lai.
Khoảnh khắc ấy, ta không còn đau đớn chỉ vì cảnh ngộ của con.
Mà bắt đầu cảm thấy một cơn rùng mình nổi lên từ tận sâu linh hồn.
Con trai ta… đang dùng cách của chính mình, mài giũa vuốt nanh.
04
Mười năm uống băng, hàn quang thấu tận xương.
Thoáng chốc đã qua mười năm, An nhi trưởng thành thành một thiếu niên mười sáu tuổi.
Năm tháng đói khát cùng cực và lao dịch triền miên khiến con trông gầy hơn bạn đồng lứa, song lưng con vẫn thẳng tắp, tựa một cây thanh tùng sống sót giữa tuyệt cảnh, dù gió tuyết vùi dập vẫn gắng gượng vươn lên.
Con càng thêm ít nói, cả ngày cúi đầu, như một chiếc bóng mờ nhạt trong Chu gia — có cũng như không.
Chu Kính Thâm từ lâu đã hoàn toàn thất vọng về con.
Những năm qua, hắn đem toàn bộ tâm lực cùng tiền bạc dốc hết lên đứa con trai do Liễu Nguyệt Nương sinh ra — Chu Văn Bác, mời danh sư, mua thư tịch, chỉ mong thằng bé có ngày vinh hiển, rạng rỡ tổ tông.
Còn An nhi…
Trong mắt Chu Kính Thâm, con chẳng qua chỉ là một thứ dư thừa, là gánh nặng nhắc hắn nhớ đến đoạn quá khứ không vẻ vang kia.