Phụ thân ta là Trấn Quốc Tướng quân, còn ta là quý nữ cố chấp bậc nhất kinh thành.
Thừa tướng say rượu, buông lời nhục mạ võ tướng vô dụng. Ta lập tức cho người nhét lão lên xe ngựa, giữa đêm đưa thẳng tới sơn trại của bọn cướp.
Lão sợ đến mức tiểu ra quần, ta sai họa sư vẽ lại dáng vẻ chật vật ấy, âm thầm truyền khắp triều đường.
Từ đó, người trong kinh thành thấy ta và phụ thân đều phải tránh xa mà đi.
Về sau, biên cương khẩn cấp, ta dốc sạch của hồi môn, gom góp lương thực tiếp viện. Nào ngờ vị hôn phu lại đem số lương thực ấy đổi lấy pháo hoa, chỉ để mua vui cho người trong lòng.
“Nguyệt Nhi thân thể yếu ớt, khó khăn lắm mới có được một nguyện vọng. Muội hiểu chuyện chút đi, lương thực ta đã sai người xuống phía Nam bổ sung rồi.”
Biểu ca không vui, nói: “Muội chẳng có chút nữ tính nào, e là vì ghen ghét Nguyệt Nhi nên mới cố tình gây chuyện.”
Trúc mã cũng phụ họa: “Nếu chiến sự thực sự khẩn cấp, Hoàng thượng ắt sẽ xuất quốc khố. Đâu đến lượt muội ra mặt khoe khoang?”
Bọn họ ra sức che chở nữ tử yếu đuối kia sau lưng, như sợ ta sẽ động đến một sợi tóc của nàng ta.
Ta không nói một lời, quay đầu thúc ngựa tiến thẳng vào cung.
Nửa canh giờ sau, ta dẫn một đội cấm quân trở lại phủ Thừa Ân Hầu, lạnh lùng hạ lệnh:
“Thế tử Thừa Ân Hầu tư ý chuyển nhượng quân nhu, hành vi đồng tội mưu phản, phụng thánh chỉ của bệ hạ…”
“Xử trảm… ngay tại chỗ!”
…
Xem thêm