Skip to main content
Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
Dị Giới DỮ NGÃ THIÊN THU DỮ NGÃ THIÊN THU – Chương 1

DỮ NGÃ THIÊN THU – Chương 1

8:40 chiều – 17/01/2026

Phụ thân ta là Trấn Quốc Tướng quân, còn ta là quý nữ cố chấp bậc nhất kinh thành.

 

Thừa tướng say rượu, buông lời nh.ụ.c m.ạ võ tướng vô dụng. Ta lập tức cho người nhét lão lên xe ngựa, giữa đêm đưa thẳng tới sơn trại của bọn cướp.

 

Lão sợ đến mức tiểu ra quần, ta sai họa sư vẽ lại dáng vẻ chật vật ấy, âm thầm truyền khắp triều đường.

 

Từ đó, người trong kinh thành thấy ta và phụ thân đều phải tránh xa mà đi.

 

Về sau, biên cương khẩn cấp, ta dốc sạch của hồi môn, gom góp lương thực tiếp viện. Nào ngờ vị hôn phu lại đem số lương thực ấy đổi lấy pháo hoa, chỉ để mua vui cho người trong lòng.

 

“Nguyệt Nhi thân thể yếu ớt, khó khăn lắm mới có được một nguyện vọng. Muội hiểu chuyện chút đi, lương thực ta đã sai người xuống phía Nam bổ sung rồi.”

 

Biểu ca không vui, nói: “Muội chẳng có chút nữ tính nào, e là vì ghen ghét Nguyệt Nhi nên mới cố tình gây chuyện.”

 

Trúc mã cũng phụ họa: “Nếu chiến sự thực sự khẩn cấp, Hoàng thượng ắt sẽ xuất quốc khố. Đâu đến lượt muội ra mặt khoe khoang?”

 

Bọn họ ra sức che chở nữ t.ử yếu đuối kia sau lưng, như sợ ta sẽ động đến một sợi tóc của nàng ta.

 

Ta không nói một lời, quay đầu thúc ngựa tiến thẳng vào cung.

 

Nửa canh giờ sau, ta dẫn một đội cấm quân trở lại phủ Thừa Ân Hầu, lạnh lùng hạ lệnh:

 

“Thế t.ử Thừa Ân Hầu tư ý chuyển nhượng quân nhu, hành vi đồng tội mưu phản, phụng thánh chỉ của bệ hạ…”

 

“Xử trảm… ngay tại chỗ!”

 

Chương 1:

 

Khi ta dẫn người cưỡi ngựa đến biệt viện của phủ Thừa Ân Hầu, đúng lúc ấy, pháo hoa b.ắ.n rợp trời ở hậu viện.

 

Vị hôn phu của ta, thế t.ử phủ Thừa Ân Hầu — Tần Thư Ngạn — đang dịu dàng khoác áo cho một nữ t.ử yếu ớt.

 

“Nguyệt Nhi, pháo hoa rực trời mà nàng muốn xem, ta đã mua được rồi.”

 

Ta vô thức siết c.h.ặ.t thanh kiếm trong tay, giọng nói run lên:

 

“Tần Thư Ngạn, còn lương thực của mười vạn binh sĩ nơi biên cương thì sao?”

 

Ánh mắt hắn né tránh, nhưng lại theo bản năng đưa tay che chở cho cô gái đáng thương kia phía sau lưng.

 

“Nguyệt Nhi thân thể yếu ớt, đại phu nói từng ngày đều là trời thương. Nàng ấy khó khăn lắm mới có được một tâm nguyện, nàng nên hiểu chuyện một chút đi. Lương thực ta đã sai người xuống phía Nam bổ sung rồi.”

 

Ta rút kiếm, c.h.é.m thẳng vào thùng pháo hoa gần nhất, mọi thứ bên trong ào ào đổ ra.

 

“Mười vạn binh sĩ nơi Bắc cảnh đang chịu đói, còn các ngươi ở đây b.ắ.n pháo hoa — quả là rường cột nước nhà!”

 

Ta đưa mắt quét một vòng, trong lòng tràn đầy chán ghét với từng kẻ có mặt nơi này.

 

Không chỉ có Tần Thư Ngạn và Mộ Dung Nguyệt, biểu ca ta — Cố Cảnh Tu, cùng với trúc mã Ôn Trạch — cũng đều ở đây.

 

Năm ngày trước, biên cương thiếu thốn lương thực nghiêm trọng, quốc khố đã trống rỗng.

 

Phụ thân ta liên tục dâng thư khẩn, Hoàng thượng vì lo lắng mà bạc cả tóc.

 

Khi nghe một vị võ tướng bá bá quen biết với nhà họ Hoắc kể rõ tình hình, ta chỉ lặng lẽ quay về, lập tức đem toàn bộ của hồi môn ra, sai người đi thu mua lương thực ngay trong đêm, vận chuyển tới Bắc địa.

 

Lúc ấy, lương thực trong hầu hết các cửa hàng lớn nhỏ trong kinh thành đều bị vét sạch mới đổi được chỗ lương thực ấy, gom lại đặt trong kho lương thực lớn nhất kinh thành.

 

Chính là kho lương thực của phủ Thừa Ân Hầu.

 

Vậy mà giờ đây, Tần Thư Ngạn lại chỉ nhẹ nhàng một câu, đã đem toàn bộ số lương thực ấy đổi đi?

 

Cố Cảnh Tu mặt hơi ửng đỏ, có lẽ đã uống hơi nhiều, hắn loạng choạng đứng dậy, vỗ mạnh xuống bàn.

 

“Muội chẳng có chút nữ tính nào, e là vì ghen ghét Nguyệt Nhi nên mới cố tình gây chuyện!”

 

Ôn Trạch cũng tiếp lời: “Nếu chiến sự thực sự nguy cấp, bệ hạ tất sẽ trích quốc khố. Việc gì tới phiên muội khoa trương?”

 

Cả ba người đứng chắn trước đầu ngựa của ta, bảo vệ Mộ Dung Nguyệt phía sau như thể nàng ta là bảo vật trân quý bậc nhất thế gian.

 

Ta nhìn ba nam nhân ấy, trong lòng dâng lên từng đợt lạnh buốt.

 

Việc đính hôn với Tần Thư Ngạn vốn chẳng phải ta mong muốn. Khi ấy ta từng hỏi hắn, nếu không nguyện ý, ta tuyệt chẳng ép buộc.

 

Khi đó, Tần Thư Ngạn ngẩn ra một lát, rồi gật đầu đáp ứng.

 

Hắn nói, tuy ta có phần cố chấp, nhưng lại rất thích hợp để quản lý hậu trạch.

 

Ta khẽ nhíu mày, không phản bác, chỉ thầm nghĩ — giữ lễ nghĩa khách sáo là được.

 

Từ đó về sau, trên quan lộ của hắn, hễ việc gì phủ Tướng quân có thể giúp, phụ thân ta đều tận lực hỗ trợ.

 

Di mẫu ta mất sớm, cữu phụ Tri châu ở Giang Nam. Khi Cố Cảnh Tu vào kinh ứng thí, ăn ở đều dựa vào phủ Tướng quân, các mối quan hệ qua lại trong kinh thành đều do một tay ta sắp xếp.

 

Còn Ôn Trạch thì khỏi phải nói — hắn là thứ t.ử, từ nhỏ thân thể yếu ớt, may nhờ ta chăm nom bao năm, kẻ nào bắt nạt hắn, ta đều đ.á.n.h cho một trận ra trò.

 

Không ngờ ba kẻ mà ta từng cho là thân thiết nhất, rốt cuộc lại là một lũ vong ân phụ nghĩa.

 

Thấy ta không mở miệng, Mộ Dung Nguyệt dè dặt lên tiếng:

 

“Tỷ tỷ đừng giận, pháo hoa muội không đốt nữa… vốn dĩ cũng là do muội không xứng…”

 

Ta cắt ngang lời nàng ta:

 

“Đã biết không xứng, thì khi hay tin Tần Thư Ngạn đem đổi lương thực, ngươi nên xấu hổ đến mức nhảy sông tự vẫn cho rồi.”

 

“Đừng diễn nữa, ta không rảnh xem trò hề này.”

 

Còn ba người bọn họ…

 

Ta không nói một lời, xoay người thúc ngựa vào cung.

 

Phía sau vang lên tiếng cười nhạt đầy khinh miệt của Cố Cảnh Tu:

 

“Đừng để ý đến nàng ta, lúc nào cũng tỏ ra như thể thiên hạ thiếu nợ nàng ta vậy.”

 

“Ta thật sự chịu đủ cái tính cố chấp c.h.ế.t tiệt ấy rồi.”

 

Ôn Trạch nói chẳng sai.

 

Ta từ nhỏ đã nổi danh cố chấp, ai ai cũng cười ta ngu dại, chỉ riêng phụ thân khen ta mang khí chất của bậc tướng soái.

 

Thuở còn bé, một lần ham chơi, ta đi lạc trong t.ửu lâu, vô tình nghe thấy Thừa tướng buông lời: võ tướng đều là phường vô dụng, chi bằng đuổi hết về quê cày ruộng.

 

Khi ấy phụ thân ta đang bận việc khuyên sơn phỉ đầu hàng, trăm phương nghìn kế mong tránh đổ m.á.u.

 

Không ít văn thần xem thường hành động ấy, lén bàn ra tán vào không dứt.

 

Ta không quấy rầy phụ thân, mà trong ngày hôm đó liền sai ám vệ theo ta bắt lấy Thừa tướng đang say khướt, nhét vào hòm gỗ, đưa ông ta đến sơn trại.

 

Phụ thân thấy ta dọc đường ôm khư khư cái hòm, tò mò hỏi bên trong là gì.

 

Ta cười híp mắt, vỗ lên nắp hòm:

 

“Là bảo bối đó, không nói cho người biết đâu.”