Skip to main content
Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
Dị Giới KIỀU BẢO TRÂN KIỀU BẢO TRÂN – Chương 4

KIỀU BẢO TRÂN – Chương 4

11:29 chiều – 11/01/2026

 

Phụ thân cứ níu lấy ta lúc ta bước lên kiệu hoa, lải nhải không ngừng, lưu luyến không nỡ buông tay.

 

Ta mỉm cười rạng rỡ:

 

“Một cuộc ăn chắc thắng như thế, sao phải hối hận?”

 

Trong quãng thời gian Ngụy Quyết chinh chiến nơi sa trường, ta chẳng hề nhàn rỗi.

 

Yến tiệc, trà hội của các mệnh phụ, tiểu thư danh môn — dù có nhận được thiếp mời hay không, ta vẫn mang theo lễ vật hậu hĩnh mà tới.

 

Chỉ cần báo danh là dâu của Vĩnh An Hầu phủ, chẳng ai dám đuổi ta ra khỏi cửa.

 

Đi lại vài lượt, khăn gấm, quạt thêu, hoa lụa mang thương hiệu nhà họ Kiều bắt đầu xuất hiện khắp nơi, nhắc tới cửa hàng tơ lụa, các nhà quyền quý trong kinh thành nghĩ đến đầu tiên chính là Kiều gia.

 

Ta cũng không quên dò hỏi tin tức quan trọng.

 

Tên họ, sở thích, tính nết của những quan viên phụ trách tuyển chọn hoàng thương, ta đều ghi nhớ rõ ràng, để phụ mẫu có sự chuẩn bị kỹ lưỡng.

 

Hiện tại, sản phẩm thêu thùa của nhà họ Kiều đã vượt qua vòng sơ tuyển.

 

Trước mắt vẫn còn phải vượt qua phúc tuyển và chung tuyển.

 

Ta nào có tâm trí mà đi quản cái vở kịch cha con tranh giành tình yêu kia.

 

Nhưng cuối cùng, chuyện vẫn rơi xuống đầu ta.

 

Lão Hầu gia bảo đại tẩu ra ngoài tìm một căn nhà, tạm thời đưa Tần Sương Nhi ra khỏi phủ, tránh để lời đồn lan truyền quá mức.

 

Đại tẩu thì chẳng muốn động đến ngân quỹ vốn đã eo hẹp của phủ.

 

Nàng ta đảo mắt một vòng, lập tức có kế:

 

“Con dâu vô năng, đã phải tốn hết tâm lực để quán xuyến mọi việc trong phủ, e rằng không thể chăm sóc tốt cho Tần cô nương… Hay là, để muội muội Bảo Trân lo liệu đi, trong của hồi môn của muội ấy chẳng phải có mấy căn nhà sao?”

 

Lão Hầu gia thoáng lộ vẻ khó xử khi nhìn ta.

 

Bắt ta dùng hồi môn của mình để nuôi một nữ nhân chẳng rõ là của trượng phu hay của cha chồng, quả là chiêu sát thương cực mạnh.

 

Ta như chẳng hiểu ẩn ý bên trong, dứt khoát gật đầu:

 

“Đại tẩu vô năng, vậy để muội thay.”

 

“Chìa khóa sổ sách, kho phủ, bếp chính cùng các cửa ra vào, còn cả danh sách đầy đủ người trong phủ — xin mời đại tẩu chuẩn bị xong trước khi mặt trời lặn, giao lại cho muội.”

 

Đại tẩu vội vã phân bua:

 

“Ta… ta không có ý đó—”

 

Ta lập tức cắt lời:

 

“Chính miệng tẩu nói mình đã hao tâm tổn trí vì chuyện vụn vặt trong phủ, vậy Hầu gia sao yên tâm giao quyền quản gia cho tẩu nữa?”

 

Lão Hầu gia vốn đã có thành kiến với đại tẩu vì chuyện Tần Sương Nhi, người trong phủ cũng đã sớm oán than không dứt.

 

Chẳng qua chưa có cái cớ để thay người mà thôi.

 

Nay nàng ta tự lộ yếu điểm, ta lại chủ động xin tiếp quản, lão Hầu gia liền lập tức quyết định:

 

“Con dâu cả, sự vất vả của con ta đều ghi nhận. Nhưng Hầu phủ quy mô lớn, không thể để xảy ra sơ suất. Nay con lực bất tòng tâm, vậy thì tạm giao quyền quản gia cho Bảo Trân vậy.”

 

Đại tẩu mấp máy môi nửa ngày, mãi mới gằn ra được một chữ “Vâng”, sắc mặt tiêu điều, như thể già thêm mười tuổi nữa.

 

Vừa nhận được chìa khóa và sổ sách, tâm tình ta lập tức như bị dội một gáo nước lạnh.

 

Sổ sách trong Hầu phủ loạn đến mức khiến người ta toát mồ hôi lạnh.

 

Hôm nay ta mượn của ngươi, ngày mai ngươi vay của ta, không thì chỗ này thiếu một số, chỗ kia thừa một dòng.

 

Không biết mẹ chồng trước đây quản lý ra sao — à, thì ra bà ta thường xuyên rút bạc từ phủ để trợ giúp họ hàng bên nhà mẹ đẻ.

 

Tần Sương Nhi tìm đến lúc ta đang nổi giận, gõ bàn tính đến tóe lửa.

 

“Là ngươi muốn đuổi ta đi?!”

 

Nàng ta chặn thẳng ở cửa, bộ dạng hùng hổ như sắp liều mạng.

 

“Ta muốn gặp Hầu gia! Gặp Ngụy lang cũng được!”

 

Ta thản nhiên ngẩng đầu:

 

“Gặp thì có ích gì? Có ai trong hai người họ đủ mặt mũi giữ ngươi ở lại không?”

 

Tần Sương Nhi c.ắ.n môi, không nói được gì.

 

Ngay từ lúc nàng ta thốt ra câu “nam nhân xưa nay ham mới chán cũ”, ta đã biết — nàng ta không ngốc.

 

Nhưng không biết chữ, kiến thức hạn hẹp, phải vấp vài lần thì mới hiểu được bản thân ở vị trí nào.

 

“Ở ngoại trạch ăn mặc chẳng thiếu, có người hầu hạ. Ta khuyên ngươi nên ngoan ngoãn dọn đến đó ngay trong đêm.”

 

“Nếu còn gây chuyện khiến người ta chê cười, e rằng chỗ đó cũng chẳng giữ được đâu.”

 

Lời ta nói đầy ẩn ý.

 

Việc đưa nàng ta ra ngoài ở là do lão Hầu gia muốn tránh thị phi một thời gian.

 

Nếu thật sự không muốn giữ, thì đã cho ít bạc rồi đuổi đi luôn, việc gì phải phí công phí của nuôi thêm một người?

 

Tần Sương Nhi dường như hiểu ra điều gì, chiếc cằm xinh xắn lại hất lên:

 

“Hứ, đi thì đi! Rồi sẽ có một ngày ta được đường hoàng trở về!”

 

…Ta thật sự có chút muốn đưa nàng ta tới cửa hàng tơ lụa việc.

 

Cái khí thế càng bị đè ép càng bật lên như lò xo ấy, ít nhất cũng phải là nữ thần doanh số của cả dãy phố.

 

Ta vừa yên tâm lật được hai trang sổ sách, Ngụy Quyết đã nổi trận lôi đình xông vào phòng.

 

“Sao nàng lại để Tần Sương Nhi sống trong nhà của chúng ta!?”

 

Ta mất mấy giây mới phản ứng lại được với từ “chúng ta” hắn vừa thốt ra.

 

Từ sau đêm ấy, Ngụy Quyết hầu như không về phủ, có về cũng cố tình tránh nội viện.

 

Ta hiểu được.

 

Tưởng rằng là tình yêu từ trên trời giáng xuống, ai ngờ lại giáng xuống một “tiểu kế mẫu”, không bỏ chạy ngay trong đêm đã là hắn mạnh mẽ lắm rồi.

 

Tên này biến mất hơn nửa tháng, vừa quay về đã gọi nơi này là “chúng ta” — là ý gì đây?

 

Ta không buồn ngẩng đầu, lật thêm một trang sổ:

 

“Ta đang vì tốt cho ngươi.”

 

“Vì tốt cho ta!?” Ngụy Quyết suýt gào vỡ giọng.

 

“Nàng biết bên ngoài người ta nói gì không?! Nói ta bị cắm sừng mà còn phải nuôi người đã cắm sừng ta! Bi t.h.ả.m hơn cả Lữ Bố thời Hán, Thọ Vương thời Đường!”

 

Ta đặt sổ xuống, nhìn hắn đầy thông cảm:

 

“Thế thì bi t.h.ả.m thật đấy.”

 

Đuôi mắt Ngụy Quyết đỏ hoe, trông như một oán phụ mang đầy ấm ức mà chẳng nơi giãi bày:

 

“Vậy mà nàng còn bảo là vì ta, chẳng lẽ… nàng cũng chỉ muốn lấy lòng phụ thân—”

 

“Ngụy Quyết, ngươi có muốn Hầu vị không?”

 

Ta nhìn thẳng vào hắn, giọng điềm đạm mà chắc nịch.

 

Cơn giận trên mặt Ngụy Quyết lập tức tan phân nửa, đôi mắt khẽ run, ánh nhìn d.a.o động.

 

“Ta… ta là thứ t.ử, chẳng phải trưởng t.ử, Hầu vị sao tới lượt ta?”

 

Ta mỉm cười.

 

“Chỉ cần ngươi muốn, vậy thì — nghe theo ta.”