có thể nhìn thấy giá trị thiện ác trên đầu người khác.
Năm tôi lên sáu, có hai cặp vợ chồng đến cô nhi viện để nhận con nuôi.
Cặp vợ chồng nhà giàu cười dịu dàng: “Bé con à, có muốn về nhà cùng bố mẹ không?”
nhìn thoáng qua giá trị ác ý đen kịt trên đỉnh đầu họ.
Rồi quay đầu, lao về phía đôi nam nữ có vẻ ngoài u ám đang đứng bên cạnh.
Người phụ nữ cười khẩy: “Con trai tôi không đi lại được, tôi đến nhận con về là người hầu cho nó đấy. Bây giờ hối hận vẫn còn kịp.”
Miệng thì nói như vậy.
Nhưng giá trị thiện ý trên đầu họ lại đỏ rực, sáng bừng lên.
1
Gần đây Viên Viên có chút kỳ lạ.
Đêm trước khi được gia đình mới đón đi, cậu ấy chạy đến tìm tôi, đưa cho tôi một miếng bánh kem rất ngon.
“Y Y, tớ luôn thua kém cậu, nhưng tớ không muốn chịu khổ nữa, ngày mai cậu nhường bố mẹ giàu có cho tớ được không?”
Viên Viên là người bạn tốt nhất của tôi ở viện phúc lợi.
Nhưng dạo này cậu ấy luôn lẩm bẩm tên của một cặp vợ chồng xa lạ.
Cậu ấy nói mình đã trùng sinh.
Thi thoảng, cậu ấy còn nhìn tôi bằng ánh mắt đầy thù hận.
Cứ như thể tôi đã cướp đi thứ gì đó của cậu ấy vậy.
Bây giờ, cuối cùng cậu ấy cũng tìm tôi hòa.
rất vui vẻ, gật đầu liên tục.
Viên Viên lại đưa cho tôi một chiếc váy bẩn thỉu rách rưới: “Vậy ngày mai cậu mặc cái này nhé.”
“Không được cướp sự chú ý của tớ, nghe chưa?”
đồng ý với cậu ấy.
Sáng hôm sau, tôi mặc chiếc váy rách mà Viên Viên đưa.
Viên Viên thì thay một chiếc váy mới tinh xinh đẹp.
Quả nhiên cặp cô chú giàu có kia đã chọn trúng Viên Viên.
“Ái chà, cô bé xinh xắn quá.”
Người dì với đôi mắt đ.á.n.h phấn nhũ lấp lánh, cười híp mắt đưa tay ôm lấy Viên Viên:
“Bé con, có muốn về nhà cùng bố mẹ không nào?”
“Nhà bố mẹ có biệt thự rất đẹp, còn có b.úp bê cho con chơi, váy vóc đầy cả tủ cho con mặc.”
“Chắc chắn con sẽ thích cho xem.”
Viên Viên gật đầu lia lịa: “Con đồng ý! Mẹ ơi!”
Nhưng tôi lại kinh hãi nhìn người dì đó.
Bởi trên đỉnh đầu bà ta có một vạch đen dài ngoằng, đại diện cho giá trị ác ý.
vội vàng chạy tới ngăn cản: “Viên Viên, cậu đừng đi theo họ, họ là người xấu…”
Lời còn chưa dứt, Viên Viên đã đột nhiên đổi sắc mặt.
Cậu ấy đẩy mạnh tôi ngã xuống đất, hung tợn chỉ vào tôi: “Kiếp trước mày đã tranh với tao, kiếp này mày còn muốn ngăn cản tao hay sao?”
Tay tôi chà xát xuống nền đất đầy cát, trầy cả da.
ngơ ngác nhìn cậu ấy, không hiểu chuyện gì.
Viện trưởng đẩy tôi về phía đôi nam nữ còn lại ở bên cạnh.
Mặt họ đều đen sì, quần áo trên người cũng cũ kỹ.
Người phụ nữ cười khẩy nói: “Nói lời khó nghe trước nhé, con trai tôi không đi lại được, tôi đến nhận con về là người hầu cho nó đấy. Bây giờ hối hận vẫn còn kịp.”
nhìn lên đỉnh đầu bà ấy, giá trị thiện ý màu đỏ rất dài, rất dài.
Thế là tôi lắc đầu: “Con sẽ không hối hận đâu!”
Đám bạn nhỏ xung quanh cười ồ lên:
“Nó đúng là đồ ngốc!”
“Chọn bố mẹ kiểu gì thế kia, thà ở lại viện phúc lợi còn hơn!”
không biết tại sao họ lại cười tôi.
Rõ ràng tôi đã chọn được bố mẹ thiện lương nhất mà.
Trong tiếng cười nhạo của họ, tôi hớn hở, nhảy chân sáo chạy về phía bố mẹ mới của mình.
quay đầu vẫy tay chào họ.
“Tớ đi sống những ngày tốt đẹp đây.”
2
Một năm trước, vì lỡ tay đổ sữa.
bị viện trưởng đuổi ra ngoài phạt đứng, dầm mưa.
Đêm đó tôi lên cơn sốt cao.
Sau khi khỏi bệnh, tôi đột nhiên có thêm một năng lực kỳ lạ.
có thể nhìn thấy những vạch màu đỏ hoặc đen trên đầu người khác.
Màu đỏ đại diện cho thiện ý.
Màu đen đại diện cho ác ý.
Bà cụ phụ trách nấu ăn bảo tôi hãy giữ bí mật, đừng nói chuyện này cho bất cứ ai.
“Không thì sẽ nguy hiểm lắm, sẽ có kẻ lợi dụng cháu để chuyện xấu, đi hại người khác cho xem!”
không muốn người khác bị thương, vội vàng ngậm c.h.ặ.t miệng.
Bà xoa đầu tôi, cười nói: “Bé ngoan.”
Nhưng không bao lâu sau, bà qua đời.
Nghĩ đến bà, tôi chợt thấy hơi buồn.
Khóe miệng tôi trễ xuống.
Mẹ mới ở bên cạnh lập tức lên tiếng: “Sao thế, hối hận rồi à? Nếu con không muốn đi cùng chúng tôi, bây giờ tôi sẽ đưa con về.”
vội vàng lắc đầu: “Con không hối hận ạ.”
“Vậy con xị mặt ra đó là có ý gì, tỏ thái độ với tôi hả?”
Bố mới đang lái xe phía trước nói: “Bà xã, con bé vừa bị đẩy ngã, có phải vết thương nó đau rồi không?”
Mẹ mới sững người, vội vàng nắm lấy tay tôi.
Bà gỡ bàn tay đang nắm c.h.ặ.t thành nắm đ.ấ.m của tôi ra.
Máu hòa lẫn với đất cát, trông rất bẩn.
sợ bà chê bai, rụt tay lại, cố gắng giấu ra sau.
“Con bị ngốc à!”
Bà quát to vào mặt tôi:
“Bị thương sao không nói sớm?”
lí nhí: “Thực ra cũng không đau lắm ạ…”
So với lúc viện trưởng đ.á.n.h tôi thì nhẹ hơn nhiều.
Mẹ mới sa sầm mặt: “Im đi, đồ ranh con.”
Bà bảo bố mới rẽ vào bệnh viện gần nhất, xử lý vết thương cho tôi.
Bước ra khỏi bệnh viện, bà nhìn những vết rách và bụi bẩn trên váy tôi.
Rồi lại dẫn tôi vào cửa hàng quần áo trẻ em gần đó.
“Tìm cho nó một chiếc váy mới.”
Bà nói với nhân viên xong, lại cúi đầu nhìn tôi.
Giọng bà cộc cằn: “Liệu hồn mà nghe lời. Nếu con trai tôi không thích con, thì con cứ cút xéo, quay về viện phúc lợi của con đi.”
Trẻ con bị trả về viện phúc lợi sẽ phải chịu hình phạt nghiêm khắc nhất của viện trưởng.
sợ hãi gật đầu lia lịa.
Một tiếng sau, tôi dùng bàn tay quấn băng gạc, rón rén đẩy cửa bước vào ngôi nhà mới.
3
Trước cửa kính ban công có đặt một chiếc xe lăn.
Trên đó là một người anh trai có gương mặt rất đẹp.
Anh ấy nhìn chúng tôi với vẻ mặt u ám: “Sáng sớm đã không thấy người đâu, chạy đi đâu rồi?”
Bố mới vội vàng đẩy tôi lên phía trước.
“Chẳng phải trước đây con bảo muốn có một đứa em gái sao? Bố và mẹ đi nhận một đứa em gái về cho con rồi đây.”
có chút lo lắng.
Dùng bàn tay không bị thương nắm c.h.ặ.t thành đ.ấ.m, thầm cổ vũ bản thân.
“Anh ơi.”
“Cút, đừng gọi tôi như thế.”
Anh ấy nói không chút khách khí: “Vì tôi sao? thấy là các người chê tôi bây giờ tàn phế, nên lo trước cho bản thân các người thì đúng hơn!”
nhìn lên đỉnh đầu anh ấy.
Không có màu đen.
Chỉ là giá trị thiện ý màu đỏ trông cứ xám xịt.
Như thể vừa bị dầm mưa vậy.
Mặc dù vẻ mặt của anh ấy rất hung dữ, nhưng tôi lại cảm thấy lạ lùng.
Hình như anh ấy đang rất đau lòng.
“Không phải như thế đâu.”