chạy đến bên cạnh anh ấy, rụt rè kéo vạt áo anh: “Anh ơi, bố mẹ thực sự là vì anh mà. Họ nói rồi, nhận em về là để người hầu cho anh. Vậy nên em sẽ nghe lời anh, anh muốn em gì, em cũng sẽ .”
Anh ấy nhìn tôi.
Vẻ hung dữ trên mặt dần biến mất.
phát hiện ra, mắt của anh trai thực sự rất đẹp.
Giống như viên bi được ánh nắng chiếu vào, tỏa ra tia sáng lấp lánh.
“Người hầu chứ gì?”
gật đầu liên tục.
Anh ấy đưa tay chỉ: “Vậy cô đẩy tôi ra phòng ăn, bây giờ tôi muốn ăn cơm.”
“Ơ, tay con bé…”
Mẹ mới định lên tiếng.
Nói được một nửa lại nuốt vào trong.
Bà kinh ngạc nhìn tôi vất vả đẩy xe lăn của anh trai.
Từng bước từng bước đi đến trước bàn ăn.
Anh trai tiếp tục chỉ huy tôi: “Xới cơm cho tôi.”
“ muốn húp canh.”
“Được rồi, giờ tôi muốn đi vệ sinh.”
khá chật vật đẩy xe lăn đến trước bồn cầu.
Sau đó đi tới trước mặt anh trai, mở to mắt nhìn anh ấy.
Anh ấy nhìn tôi mấy giây.
Mặt bỗng đỏ bừng lên.
“Cô đần mặt ra đấy gì, đi ra ngoài đi!!”
4
Tạm thời tôi không phải quay về viện phúc lợi nữa.
còn có một cái tên mới, gọi là Hứa Tinh Y.
Bố mẹ kinh doanh một tiệm cơm hộp ở gần đó.
Ban ngày họ bận rộn ở quán.
đẩy xe lăn cho anh trai, cùng anh ra ngoài hóng gió.
Anh trai luôn cúi gằm mặt, không thích nói chuyện.
muốn chọc cho anh vui, bèn kể cho anh nghe những chuyện thú vị ở viện phúc lợi:
“Lúc em và Viên Viên chơi trốn tìm có trốn vào một cái tủ hỏng, kết quả phát hiện bên trong có nửa túi bánh quy, là loại kẹp kem dâu tây đấy ạ!”
“Có một lần Tết đốt pháo, có người lỡ tay ném pháo lên đầu viện trưởng, tóc ông ấy bị nổ trụi lủi một mảng.”
“Còn có một lần, viện trưởng gọi em tối đến phòng ông ấy, bảo là cho em sô cô la.”
“Nhưng em đến phòng ông ấy, ông ấy chẳng cho em sô cô la, ngược lại còn hỏi em có nóng không, có muốn cởi quần áo ra không.”
Anh trai đột ngột ngẩng đầu nhìn tôi.
Vẻ mặt anh ấy rất căng thẳng: “Sau đó thì sao? Em có cởi không?”
lắc đầu: “Vừa cởi áo khoác ra thì vợ viện trưởng đến tìm ông ấy.”
“Bà ấy mắng em là con nhỏ hồ ly tinh, cầm chổi đuổi đ.á.n.h em đi, sau đó lại đ.á.n.h viện trưởng một trận.”
Anh trai có vẻ như thở phào nhẹ nhõm.
lấy hai thanh sô cô la ra khỏi cái túi đeo chéo, chia cho anh ấy một thanh.
Cái túi nhỏ này là mẹ chuẩn bị cho tôi.
Bên trong đựng kẹo và sô cô la, còn có bình nước, tiền lẻ và điện thoại cũ của mẹ.
Anh trai không nhận, anh ấy lại sa sầm mặt mày: “ không thích sô cô la.”
“Tại sao ạ?”
rất thắc mắc, cúi đầu nhìn một cái: “Anh sợ đắng hở? Cái này là vị sữa hạt phỉ, không đắng đâu.”
Anh ấy há miệng, còn chưa kịp nói gì.
Phía sau bỗng vọng đến một giọng nói: “Hứa Tinh Trạch!”
Hứa Tinh Trạch là tên anh trai tôi.
và anh trai cùng quay đầu lại.
Cách đó không xa, một thiếu nữ xinh đẹp mặc váy kẻ sọc xanh trắng đang vẫy tay về phía này.
Rõ ràng anh trai trở nên khá căng thẳng.
Anh ấy ngồi thẳng lưng trên xe lăn, nói nhỏ với tôi: “Đẩy tôi qua đó.”
vội vàng đẩy xe lăn của anh ấy qua.
“Lâu rồi không gặp, nghe các bạn nói cậu xin nghỉ dài hạn.”
Thiếu nữ cười rất dịu dàng với anh trai.
Cười đến mức tai anh ấy đỏ bừng.
Anh ấy vội vàng đưa tay vuốt tóc: “Tô Vãn, tớ… đúng, tớ xin nghỉ ở nhà dưỡng thương, chắc học kỳ sau mới đi học lại.”
“Hóa ra là vậy…”
Tô Vãn như đang suy nghĩ điều gì: “Tớ rất muốn gặp cậu, có nhiều chuyện muốn nói với cậu lắm.”
Nghe chị ấy nói vậy, cả khuôn mặt anh tôi đỏ ửng lên.
cảm giác đỉnh đầu anh ấy sắp bốc khói trắng luôn rồi.
“Tớ, tớ cũng rất muốn gặp cậu…” Anh tôi nói lắp ba lắp bắp: “Lần trước tớ nhờ người gửi tặng cậu một cái kẹp tóc, cậu nhận được chưa?”
“… Nhận được rồi, nhưng hôm nay tớ quên đeo.”
Chị ấy nói rồi cúi người xuống nhìn tôi: “Em gái nhỏ, em là ai thế?”
nghiêm túc đáp: “Em tên là Hứa Tinh Y.”
“Ồ, Tinh Y, chị có vài lời muốn nói riêng với anh trai em, em có thể tránh mặt một chút không?”
Không đợi tôi trả lời, Hứa Tinh Trạch đã vẫy tay với tôi: “Được rồi, cô đi tìm bố mẹ tôi đi, quán của họ ở ngay gần đây thôi.”
lắc đầu, dựa sát vào cạnh xe lăn của anh ấy hơn: “Em không đi.”
“Tại sao?”
Hứa Tinh Trạch có chút mất kiên nhẫn.
chỉ tay vào Tô Vãn bên cạnh: “Chị ta là người xấu.”
5
Nghe tôi nói vậy, Tô Vãn lập tức biến sắc.
Chị ấy nhìn Hứa Tinh Trạch với vẻ mặt thất vọng: “Tớ không ngờ sau lưng cậu lại nói về tớ với em gái cậu như thế. Hôm đó tớ không đứng ra chứng, có phải cậu vẫn còn trách tớ…”
“Hứa Tinh Y, mày nói hươu nói vượn cái gì đấy!”
Hứa Tinh Trạch lớn tiếng quát tôi:
“Đi mau!”
không hề nói hươu nói vượn.
Mặc dù chị ấy cười rất xinh.
Nhưng vạch đen trên đầu chị ta rất dài rất dài.
Nhìn một cái là biết tâm địa xấu xa!
ôm c.h.ế.t cứng lấy chân Hứa Tinh Trạch: “Em không đi, em không đi!”
Kết quả anh ấy thẳng tay gạt tôi ra: “Cút!”
không cẩn thận bị anh ấy đẩy ngã dập m.ô.n.g xuống đất.
Nhân lúc tôi ngã lăn ra đất, Tô Vãn đã đẩy xe lăn của Hứa Tinh Trạch đi mất.
vội vàng bò dậy, lén lút đi theo sau.
Tô Vãn đẩy Hứa Tinh Trạch đến một sân bóng rổ cũ nát không có người.
Bên cạnh có một con dốc rất lớn.
Đột nhiên, có mấy tên con trai chui ra từ chỗ đó.
“Hứa Tinh Trạch, mày vẫn ngu như thế, tùy tiện phái Tô Vãn nói mấy câu là mày đã mò đến rồi.”
Tên con trai tóc đỏ cầm đầu đá vào xe lăn:
“Hôm đó mày chạy ra phá hỏng chuyện tốt của tao, tưởng mình đang anh hùng cứu mỹ nhân đấy hả? Thế mày có biết đó vốn là trò tình thú của tụi tao, Tô Vãn là bạn gái tao không?”
trơ mắt nhìn Tô Vãn buông xe lăn của anh trai ra.
Đi đến bên cạnh tên tóc đỏ, khoác tay hắn.
Hứa Tinh Trạch quay lưng về phía tôi.
không nhìn thấy mặt anh ấy.
Nhưng tôi nghĩ, chắc chắn anh ấy rất đau lòng.
Tên tóc đỏ cười đắc ý, lại chỉ huy đám người bên cạnh: “Đi, đẩy xe lăn của đại hiệp Hứa xuống từ chỗ kia đi.”
vội vàng nhảy ra từ sau gốc cây: “Dừng tay!”
Tên tóc đỏ kinh ngạc nhìn sang: “Ranh con, mày là đứa quái nào?”
Tô Vãn liếc nhìn tôi một cái: “Nó là em gái Hứa Tinh Trạch.”
“Em gái cái rắm!”
Hứa Tinh Trạch gầm lên: “Tao không quen nó, cút ngay!”
“Dô, em gái à.”
Tên tóc đỏ cười, móc hộp t.h.u.ố.c lá ra khỏi túi, châm một điếu: “Thế này đi, mày hôn tao một cái, hôm nay tao sẽ tha cho anh mày, thế nào?”
“Trình Tùy, tao đ*t cụ cả lò nhà mày!”