Anh tham gia các hoạt động tập thể, nhưng lúc nào cũng là người đến sớm nhất.
Và cũng luôn là người rời đi muộn nhất, sắp xếp mọi việc chu toàn đâu ra đấy.
Kín kẽ đến mức không để lọt dù chỉ một giọt nước, không cho ai tìm ra bất kỳ một khe hở nào.
Sánh vai cùng danh tiếng của Thẩm Nhất Chu, còn có phó bí thư Đoàn ủy của chúng tôi, Hạ Xuyên.
Nếu nói Thẩm Nhất Chu là cơn gió xuân ấm áp dễ chịu, thì Hạ Xuyên chính là một khối băng vạn năm không tan.
Anh việc cực kỳ cứng nhắc, bất kỳ phương án nào cũng phải tuân thủ đúng quy trình, sai dù chỉ một dấu chấm câu cũng tuyệt đối không được.
từng chỉ vì vấn đề định dạng ngày tháng trên đơn xin mà bị anh trả về yêu cầu điền lại tới ba lần.
Đánh giá của Kim Lấp Lánh dành cho Hạ Xuyên chỉ gói gọn trong hai chữ: “Vô vị.”
Có một lần chúng tôi họp ở Đoàn ủy, Hạ Xuyên lại đang cặm cụi soi từng câu từng chữ trong bản kế hoạch.
Kim Lấp Lánh ngồi bên cạnh trợn trắng mắt một cái thật to, rồi hạ giọng lẩm bẩm.
“Yêu đương với kiểu người như thế này, chắc chẳng khác nào bài toán, mà còn là giả thuyết Goldbach.”
Giọng cô ấy không lớn, nhưng trong phòng họp yên tĩnh, lại đủ rõ ràng để không thể bỏ qua.
Hạ Xuyên đẩy gọng kính, gương mặt không biểu cảm, như thể hoàn toàn không nghe thấy.
Nhưng tôi nhìn thấy rất rõ, bàn tay đang cầm b.út của anh, các khớp ngón đã trắng bệch.
4
Bánh răng của vận mệnh bắt đầu xoay chuyển theo một cách mà tôi hoàn toàn không hề ngờ tới.
Nơi mọi thứ bắt đầu thay đổi, chính là nhà ăn số hai của Kinh Đại.
bưng khay cơm, đứng trước quầy lấy thức ăn, trong đầu diễn ra một cuộc đấu tranh tư tưởng vô cùng kịch liệt.
Bên trái là thịt bò kho đỏ bốc khói nghi ngút, mùi thơm xộc thẳng vào mũi.
Bên phải là sườn xào chua ngọt với màu sắc bắt mắt, vị chua ngọt vừa miệng.
Ở giữa là 20 tệ cuối cùng còn sót lại trong thẻ ăn của tôi.
Dạ dày tôi gào thét không ngừng, còn lý trí cũng gầm lên phản đối.
Cuối cùng, lý trí giành được chiến thắng áp đảo.
hít sâu một hơi, cố ép mùi thịt quyến rũ kia nhốt c.h.ặ.t vào trong l.ồ.ng n.g.ự.c.
Sau đó lặng lẽ bước sang quầy ngoài cùng.
“Dì ơi, cho cháu hai cái bánh màn thầu.”
Giọng tôi nhỏ đến mức giống như tiếng muỗi vo ve.
Dì múc cơm là một gương mặt mới vừa tới.
Dì ấy nhìn tôi từ trên xuống dưới một lượt, rồi cất giọng vang như chuông.
“Cô bé, giảm cân à? Nhìn cháu gầy như tờ giấy thế kia, người trẻ không thể vì đẹp mà liều mạng đâu nhé!”
“Thân thể là vốn liếng cách mạng đó, không thể chỉ lo đẹp được!”
Lời của dì giống như một quả b.o.m, lập tức nổ tung, tạo ra một khoảng lặng quái dị giữa nhà ăn vốn dĩ ồn ào náo nhiệt.
Mọi ánh mắt đồng loạt dồn cả về phía tôi.
Thương hại, châm chọc, tò mò, đủ loại cảm xúc đan xen lẫn lộn.
Như một tấm lưới dày đặc không kẽ hở, siết c.h.ặ.t lấy tôi không cho trốn tránh.
Mặt tôi lập tức đỏ bừng, hơi nóng từ lòng bàn chân xông thẳng lên tới đỉnh đầu.
Chỉ hận không thể ngay tại chỗ tìm ra một khe đất để chui xuống biến mất.
Ngay lúc tôi xấu hổ đến mức sắp bật khóc, một luồng ánh vàng đột ngột lóe lên.
Không đúng, đó là một bóng người mặc váy liền màu vàng kim.
Kim Lấp Lánh.
Cô ấy như một cơn gió mạnh cuốn thẳng tới trước mặt tôi, không nói một lời nào, trực tiếp giật lấy hai cái bánh màn thầu tội nghiệp trong khay cơm của tôi.
Không thèm liếc nhìn lấy một cái, cô ấy vung tay ném thẳng chúng vào thùng rác bên cạnh.
Động tác liền mạch, dứt khoát, hoàn thành gọn gàng chỉ trong một hơi.
ngây người ra tại chỗ.
Cả nhà ăn cũng đồng loạt ngây người.
Giây tiếp theo, “rầm” một tiếng vang lớn.
Một khay cơm đầy ắp thịt bò kho và sườn xào chua ngọt bị cô ấy nện mạnh xuống bàn ngay trước mặt tôi.
Dầu mỡ b.ắ.n tung tóe, văng cả lên mặt tôi.
Cô ấy từ trên cao nhìn xuống tôi, cằm ngẩng lên như một con thiên nga kiêu hãnh, giọng nói đầy vẻ khinh miệt.
“Cô là Đinh Tiểu Mãn à?”
“Hừ, gầy như ma thế này mà cũng dám học người ta quyến rũ anh Thẩm Nhất Chu sao?”
“Ăn cho tôi!”
“Hôm nay mà cô ăn không hết, tôi g.i.ế.c cô!”
đứng đờ người tại chỗ, đầu óc hoàn toàn trống rỗng.
Trong khoang mũi tràn ngập mùi thịt thơm nồng, bá đạo đến mức không thể xem thường.
Nước mắt, không hề báo trước, cứ thế trào lên.
Từ hôm nay trở đi, tôi, Đinh Tiểu Mãn, thề sống c.h.ế.t trung thành với đại tiểu thư.
5
Nước mắt của tôi, một nửa là vì đói, một nửa là vì cảm động.
Chúng hòa lẫn với nước sốt thịt kho, chảy dọc theo khóe miệng tôi.
Hương vị vừa phức tạp vừa chân thật, dư vị còn đọng lại rất lâu.
Tay trái tôi cầm một miếng sườn xào chua ngọt, tay phải cầm một miếng thịt bò kho đỏ.
Miệng nhét đầy ắp, hai bên má phồng lên như một con chuột hamster.
Đây mà gọi là nhân gian khổ cực sao?
Không, đây rõ ràng là thiên đường nhân gian.
Kim Lấp Lánh đứng trước mặt tôi, đâu phải là tình địch độc ác gì.
Cô ấy rõ ràng chính là cha mẹ tái sinh của tôi, là Bồ Tát sống phổ độ chúng sinh.
vừa ăn ngấu nghiến, vừa dùng đôi mắt ngấn nước, gửi tới cô ấy sự kính trọng cao nhất từ tận đáy lòng.
Đại tiểu thư, chị còn thiếu nô tài không?
Loại biết ăn cơm, biết hô 666, lại còn biết viết kế hoạch cho chị ấy.