Skip to main content
Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
Bách Hợp Khi Tôi Không Còn Gì, Họ Đưa Tôi Ánh Sáng Khi Tôi Không Còn Gì, Họ Đưa Tôi Ánh Sáng – Chương 1

Khi Tôi Không Còn Gì, Họ Đưa Tôi Ánh Sáng – Chương 1

9:25 chiều – 10/01/2026

Hình nền điện thoại của tôi là Thần Tài.

 

Mỗi ngày vừa mở mắt, việc đầu tiên tôi là thành kính lạy ba lạy.

 

Cầu xin Thần Tài chịu liếc mắt ngó ngàng đến tôi, một cô gái mồ côi nghèo khổ lưu lạc giữa cõi đời.

 

Đáng tiếc là có lẽ mạng của ngài không được tốt, tín hiệu quanh năm cứ như rơi vào trạng thái lỗi 404.

 

Cho nên số dư trong thẻ ăn của tôi.

 

Suốt cả năm nay vẫn kiên cường duy trì ở mức hai chữ số.

 

1

 

Tháng này chỉ còn lại tuần cuối cùng, trong thẻ chỉ vỏn vẹn đúng 20 tệ.

 

Đó là toàn bộ số tiền mặt tôi có trong tay.

 

Cũng là mạng sống của tôi trong bảy ngày sắp tới.

 

Bạn cùng phòng Lâm Phi Phi đẩy nửa phần gà hầm Hoàng Môn còn ăn dở của cô ấy về phía tôi, gương mặt đầy vẻ lo lắng.

 

“Tiểu Mãn, hôm nay sắc mặt cậu còn trắng hơn cả hôm qua, cứ thế này thật sự sắp thành tiên rồi đó.”

 

vừa xúc cơm vừa trả lời, giọng nói mơ hồ vì miệng còn đang nhai.

 

“Thành tiên thì tốt mà, thần tiên đâu cần phải ăn cơm.”

 

Cô ấy khẽ thở dài một hơi, rồi không nói thêm gì nữa.

 

hiểu ý của cô ấy, nhưng tôi biết phải sao bây giờ đây?

 

Tiền lương thêm phải đợi sang tuần sau mới được phát.

 

Nghèo đói giống như một cái bóng, tôi đi đến đâu nó bám theo đến đó.

 

Hạ đường huyết là người bạn đồng hành trung thành của tôi, thỉnh thoảng lại nhảy ra “nhắc nhở sự tồn tại” của mình một lần.

 

Giây trước tôi còn đang thảo luận phương án với bạn học, giây sau trước mắt đã tối sầm lại.

 

Suýt nữa thì biểu diễn một màn ngã sấp mặt ngay tại chỗ.

 

Lâu dần, cả khoa đều biết chuyện này.

 

, Đinh Tiểu Mãn, người gầy gò, ít nói, túi tiền còn sạch sẽ hơn cả khuôn mặt.

 

Chị bác sĩ ở phòng y tế thậm chí còn đặc biệt cho tôi một chiếc “thẻ khách quen”.

 

Dù chỉ là nói đùa, nhưng tôi thật sự không cười nổi.

 

Bởi vì mỗi lần nằm trên giường phòng y tế.

 

Ngửi mùi nước khử trùng quen thuộc.

 

Bụng tôi kêu còn vang hơn cả tiếng còi xe cứu thương.

 

2

 

Tuy nghèo đến mức nghe cũng thấy leng keng, nhưng tinh thần học tập của tôi chưa bao giờ thua kém bất kỳ ai.

 

là người duy nhất trong khoa cùng lúc nhận đủ học bổng cấp quốc gia và học bổng hạng nhất cấp trường.

 

Bạn học đều gọi tôi là “vua cày của vua cày”.

 

chỉ muốn dùng tri thức để thay đổi vận mệnh của mình, tiện thể đổi mấy tấm giấy khen ấy thành những tờ tiền Nhân Dân Tệ đỏ ch.ói.

 

Ngoài việc học tập, tôi còn tham gia Đoàn ủy, phụ trách công tác lên kế hoạch cho các hoạt động.

 

Lễ hội văn hóa học đường vừa kết thúc mấy hôm trước, “Hội chợ phong cách truyền thống Trung Hoa” do tôi lên kế hoạch tổ chức.

 

Nhanh ch.óng trở nên nổi đình nổi đám khắp toàn trường.

 

Ngay cả hiệu trưởng cũng đích thân đến đóng dấu xác nhận.

 

Nhìn hoạt động diễn ra thành công, chút cảm giác thành tựu vừa mới nhen lên trong lòng tôi.

 

Ngay lập tức bị cơn đói không chút thương tình cuốn trôi sạch sẽ.

 

Phương án có thể thức trắng đêm để viết cho xong.

 

Nhưng cơm thì tuyệt đối không thể không ăn.

 

Mỗi khi rơi vào lúc như vậy, tôi đều không tránh khỏi nhớ tới Kim Lấp Lánh.

 

Cô ấy là một truyền thuyết sống của trường tôi.

 

Một cỗ máy Nhân Dân Tệ biết đi, biết thở.

 

Chiếc váy cô ấy mặc, chỉ cần bất kỳ một sợi chỉ thừa nào trên đó.

 

Có khi cũng đã đắt hơn toàn bộ tài sản của tôi cộng lại.

 

Khi tôi ngồi trong thư viện, vì một điểm kiến thức mà đau đầu nhức óc đến mức sắp phát điên, có lẽ cô ấy đang thong thả tắm nắng trên một hòn đảo tư nhân nào đó.

 

Khi tôi vì muốn tiết kiệm hai tệ tiền xe buýt mà phải c.ắ.n răng đi bộ suốt năm cây số.

 

Có lẽ cô ấy đang ngồi ở ghế phụ của một chiếc siêu xe phiên bản giới hạn, băn khoăn suy nghĩ xem chiều nay nên uống trà chiều ở Paris hay Milan.

 

Đó chính là sự chênh lệch rõ ràng và tàn nhẫn của thế giới này.

 

ngưỡng mộ cô ấy, thậm chí trong lòng còn không tránh khỏi một chút ghen tị.

 

Nếu tôi cũng có được điều kiện như cô ấy, có phải tôi đã có thể dốc toàn bộ tinh lực vào những việc mà mình thật sự yêu thích.

 

Thay vì ngày nào cũng phải lo lắng cho bữa ăn tiếp theo.

 

Nghèo đói, thật sự sẽ hạn chế gần như mọi trí tưởng tượng của con người, ngoại trừ trí tưởng tượng về đồ ăn.

 

3

 

Cuộc đời của Kim Lấp Lánh, ngoài tiền bạc ra, còn có Thẩm Nhất Chu.

 

Thẩm Nhất Chu, chủ tịch hội sinh viên.

 

Nam thần của Kinh Đại, một sự tồn tại hệt như nam chính bước ra từ tiểu thuyết.

 

Anh giống như mặt trời giữa trưa, rực rỡ ch.ói mắt đến mức khiến người ta không dám nhìn thẳng.

 

Cách Kim Lấp Lánh theo đuổi anh cũng giống hệt như cái tên của cô ấy, cao điệu và phô trương đến không hề che giấu.

 

Quà tặng cô ấy đưa là máy chơi game phiên bản mới nhất.

 

Lý do là: “Anh học trưởng, công việc hội sinh viên vất vả như vậy, phải biết kết hợp lao động với nghỉ ngơi chứ.”

 

Hội sinh viên tổ chức hoạt động gắn kết tập thể, cô ấy trực tiếp bao trọn địa điểm tiệc đắt đỏ nhất, lấy danh nghĩa là “cống hiến cho tổ chức”.

 

Cả Kinh Đại, không ai là không biết, tiểu thư Kim Lấp Lánh đã để mắt tới Thẩm Nhất Chu.

 

Thái độ của Thẩm Nhất Chu đối với chuyện này, từ trước đến nay vẫn luôn là một nụ cười lịch sự nhưng giữ khoảng cách rõ ràng.

 

Anh nhận quà, rồi đem số tiền tương đương quyên góp toàn bộ cho quỹ hỗ trợ sinh viên nghèo của trường.