Văn án:
Thứ muội của Lục Hành Chu lúc nhỏ từng cứu hắn một mạng khi hắn rơi xuống nước.
Từ đó về sau, Lục Hành Chu chuyện gì cũng thuận theo ý nàng, nàng muốn gì hắn đều đáp ứng.
Ngay cả sau khi ta gả vào chính thất, hắn vẫn không hề thu liễm.
Chỉ cần là thứ Lục Hành Chu đưa cho ta, Lục Chi Giao đều phải đoạt lấy cho bằng được.
Lục Hành Chu lại bảo ta nhường nàng ta.
Ta không chịu.
Nàng ta trêu chọc ta một lần, ta liền đ.á.n.h Lục Hành Chu một lần.
Cho tới ngày ta sinh khó, suýt mất mạng, nàng ta lại giả bệnh, cố ý dẫn Lục Hành Chu rời khỏi phòng sinh.
“Chi Giao thuở nhỏ vì cứu ta mà ho mãi không ngừng, nàng hãy nhường Chi Giao một chút đi.”
Lần ấy ta mỉm cười, ung dung đáp:
“Được.”
…
Chương 1:
Ngày ta sinh.
Bên ngoài phòng sinh, Lục Hành Chu đi qua đi lại, hắn lo lắng đến phát điên, hắn vừa đi qua đi lại vừa cùng vị thái y được mời tới bàn bạc đối sách.
Đột nhiên, tỳ nữ của Lục Chi Giao xông vào, quỳ rạp xuống vừa khóc vừa kêu:
“Thế t.ử mau đi xem một chuyến, tiểu thư của chúng ta sắp không xong rồi, vừa ho ra một vũng m.á.u lớn!”
Lục Hành Chu bối rối đến mất khống chế, mặc kệ ta lúc ấy còn đang giãy giụa trên giường sinh.
“Vãn Ngâm, Chi Giao thân thể yếu, ta đi xem nàng ấy một chút, sẽ lập tức quay lại ngay. Nàng cứ chuyên tâm sinh con.”
Không chờ ta mở miệng, hắn đã kéo theo cả vị thái y rời đi.
“Không xong rồi! Phu nhân khó sinh, m.á.u chảy quá nhiều!”
Tiếng bà đỡ hoảng loạn vang lên.
Tỳ nữ thân cận của ta tên Vân Chi hai mắt đỏ hoe, nắm c.h.ặ.t t.a.y ta.
“Thế t.ử quả thực quá đáng! Người sinh con hắn không ở thì thôi, lại còn đem luôn thái y mà Vương phi mời tới! Quận chúa, chúng ta phải sao đây…”
Ta nghiến răng, siết c.h.ặ.t lấy cánh tay bà đỡ.
“Lập tức nghĩ cách đỡ đẻ cho ta! Ta và con phải bình an, nếu không… ngươi chắc sẽ biết hậu quả rồi đấy.”
“Vân Chi, cầm lệnh bài của ta, chạy ra ngoài tìm lang y khác!”
“Dạ, quận chúa!”
Vân Chi lau nước mắt, vội vàng chạy đi.
Ta c.ắ.n c.h.ặ.t môi, cố mở mắt, không dám để mình lịm đi.
Không lâu sau, Vân Chi quay về rất nhanh.
Một bát t.h.u.ố.c giữ mạng được đổ vào miệng, m.á.u dần cầm lại.
“Phu nhân, m.á.u ngừng rồi! Người dùng sức, dùng sức nữa đi…”
Tiếng bà đỡ bên tai run run mà kích động.
Ta nghe theo lệnh bà ta, dốc sức từng đợt từng đợt, cho tới khi trời sáng hẳn ngày hôm sau.
Cuối cùng, tiếng khóc trong trẻo vang lên.
“Chúc mừng phu nhân, chúc mừng thế t.ử là một vị công t.ử!”
Ta thở phào, sự căng thẳng cuối cùng cũng được buông xuống, rồi sức lực cũng cạn kiệt mà ngất đi.
Khi ta tỉnh lại, đã là ba ngày sau.
Lục Hành Chu ngồi ngay cạnh giường, nắm lấy tay ta.
Thứ muội hắn là Lục Chi Giao, thì đang nhàn nhã ngồi trên chiếc ghế nhỏ bên cạnh.
“Phu nhân, nàng tỉnh rồi, tốt quá, tốt quá rồi!”
Thấy ta mở mắt, Lục Hành Chu mừng tới mức nói năng lộn xộn.
“Thế t.ử phi vì Lục gia chúng ta sinh được đích tôn đầu tiên, ca ca nhất định phải trọng thưởng nàng đó nha.”
Lục Chi Giao cũng tỏ ra vui mừng.
Ta nhìn thẳng vào nàng ta, mặt không chút biểu cảm.
“Tỳ nữ của ngươi chẳng phải nói ngươi ho ra cả vũng m.á.u, sắp không sống nổi sao? Sao ta nhìn ngươi lại còn hồng hào hơn cả ca ca của mình vậy?”
Sắc mặt Lục Chi Giao lập tức trở nên đáng thương.
Ngược lại, Lục Hành Chu thì lại tỏ ra đau lòng tới mức trách ta:
“Phu nhân sao nàng lại hồ đồ như vậy, tỉnh dậy liền trách móc Chi Giao? Nàng có biết nàng ấy đã canh giữ bên nàng bao lâu không?”
Lục Chi Giao cúi đầu tỏ vẻ uất ức, nhưng trong mắt lại lóe qua một tia vui mừng khó nhận ra.
Ta chuẩn bị ngồi dậy tát cho Lục Hành Chu hai cái, dù gì chuyện này cũng không phải lần đầu.
Trước khi thành thân, ta đã biết thế t.ử Bình Nam Hầu đối với thứ muội quá mức ưu ái.
Khi ấy ta cũng chẳng coi trọng chuyện đó, vì hôn sự này là do Hoàng thượng ban xuống, vốn không có tình cảm gì.
Ta cũng tưởng là vì Bình Nam Hầu có gia phong nghiêm cẩn cho nên huynh muội mới thân thiết như vậy.
Nhưng sau khi gả vào ta mới biết không phải thế.
Từ ngày thành thân, trâm cài Lục Hành Chu mua cho ta bị Lục Chi Giao đoạt, bánh hạt dẻ hắn mua cho ta, nàng cũng lấy mất. Ngay cả tín vật đính ước khi lấy ta, Lục Chi Giao cũng kiếm cớ lấy đi…
Vì chuyện này ta với Lục Hành Chu đã liên tiếp cãi nhau.
Hắn luôn bảo ta nhường nàng ta.
“Chi Giao từng cứu mạng ta khi nhỏ, đó là ân tình ta nợ nàng ấy. Nàng không thiếu gì, cần gì phải so đo?”
Ban đầu ta còn thật sự nhường nhịn vài lần.
Nhưng sau đó ta tỉnh táo nhận ra, người thiếu nợ Lục Chi Giao là Lục Hành Chu chứ không phải ta.
Ta là quận chúa của Hoàng thất đường đường chính chính, cớ gì phải nhường nhịn một thứ nữ?
Cho dù là phu thê một thể, cũng đâu có đạo lý lấy đồ của chính thê đi lấy lòng thứ muội.
…
Sau khi nghĩ thông suốt, ta liền không còn nhường nữa.
Là quận chúa hoàng thất, lại là chính thê của thế t.ử Bình Nam Hầu phủ, trị một thứ nữ chẳng qua chỉ là việc trong tầm tay.
Nàng ta lấy trâm cài của ta, ta liền tặng cho Lục Hành Chu một cái tát, rồi lập tức đến trước mặt phu nhân Bình Nam Hầu cáo trạng.
Để dỗ ta vui, phu nhân liền thưởng cho ta mười cây trâm càng quý giá hơn.
Nàng ta lấy bánh hạt dẻ của ta, ta lại tát Lục Hành Chu một cái nữa, sau đó mua mười cân bánh hạt dẻ, bắt Lục Chi Giao ăn hết, không cho sót một miếng.
Nàng ta bị nhét đến nôn thốc nôn tháo ba ngày, từ đó nhìn thấy bánh hạt dẻ liền muốn ói.
Nàng ta chiếm đoạt tín vật đính hôn của ta, ta vẫn tát Lục Hành Chu một cái, rồi ngay tại bữa tiệc đoàn viên ở phủ. Ta đứng giữa mọi người hỏi nàng ta xem, lấy tín vật đính hôn của ta là định đi gả cho ai sao? Không biết là nhà nào dám nhận nàng?
Nàng ta sợ đến mặt mũi tái nhợt, bởi vì tư thông trong thời này chính là trọng tội.
Một lượt đối phó như thế, nàng ta mới chịu an phận đôi chút.
Nhưng vì những chuyện ấy, Lục Hành Chu không ít lần trách móc ta không biết rộng lượng, còn phạt ta bằng cách chạy sang phòng sách ngủ mấy hôm.