Skip to main content
Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
Bách Hợp Tôi Nhìn Thấy Giá Trị Thiện Ác Trên Đầu Người Khác Tôi Nhìn Thấy Giá Trị Thiện Ác Trên Đầu Người Khác – Chương 4

Tôi Nhìn Thấy Giá Trị Thiện Ác Trên Đầu Người Khác – Chương 4

9:26 chiều – 10/01/2026

Tô Vãn chạy đi mất.

Hứa Tinh Trạch ngồi tại chỗ, ngẩn người một lúc.

Đột nhiên giơ tay đ.ấ.m mạnh vào chân mình một cái.

sợ đến mức vội vàng chạy lại ngăn anh: “Anh!! Anh điên rồi à?”

Hứa Tinh Trạch nhìn tôi.

Anh ấy lắc đầu.

Sau đó ôm trọn đầu tôi vào lòng mình.

Anh ấy nghẹn ngào nói: “Em biết không, Y Y, trước đây anh là tiền đạo của đội bóng rổ ở trường…”

Nước mắt của anh rơi từng giọt từng giọt lên mu bàn tay tôi.

Hòa lẫn nỗi bi thương và tiếc nuối của anh.

Thật nóng.

10

Kể từ ngày hôm đó, trong lòng tôi chất chứa một chuyện.

muốn chữa khỏi chân cho Hứa Tinh Trạch.

Nhưng lại không biết phải thế nào cho phải.

Khi mùa thu đến, tôi tròn bảy tuổi.

Bố mẹ muốn đưa tôi đi học tiểu học.

Nhưng tôi ngốc quá.

Đến phỏng vấn nhập học cũng không qua.

“Con gái anh chị, có thể… không thích hợp học cùng các bạn nhỏ bình thường.”

Cô giáo nói, “Hay là đưa cháu đến trường giáo d.ụ.c đặc biệt đi.”

Vạch đen trên đầu cô ta nhấp nháy liên tục.

Toàn là ác ý.

Mẹ không nói một lời nào, chỉ ôm c.h.ặ.t lấy tôi, bước ra cửa.

Phía sau truyền đến tiếng thì thầm to nhỏ của giáo viên: “Lúc mới vào, thấy con trai nhà đó đợi ở bên ngoài, ngồi xe lăn.”

“Chậc, đúng là t.h.ả.m, con gái đầu óc có vấn đề, con trai cũng là đứa tàn phế.”

Mẹ đột ngột dừng bước.

Cúi người xuống, dịu dàng hiếm thấy nói với tôi: “Y Y đi tìm anh trai trước được không?”

gật đầu.

Bà quay đầu, sải bước xông vào văn phòng giáo viên.

Bên trong vọng đến một tiếng vang lớn: “Đến đây, tôi đang mở ghi âm, cô nói lại những lời vừa nãy một lần nữa xem nào!”

Trên đường về nhà, tôi hít hít mũi, nói với mẹ: “Xin lỗi mẹ.”

Bà đang lái xe: “Tại sao lại xin lỗi?”

“Mẹ ơi, thực ra con là một đứa ngốc đúng không ạ?”

“Đúng cái rắm!”

Bà cộc cằn mắng một câu, lại nói:

“Con đừng nghe mụ đàn bà đó nói linh tinh.”

“Mang danh nhà giáo, cô ta chỉ được mỗi cái vỏ bọc thôi.”

“Con gái mẹ thông minh lắm, là ngôi sao may mắn của nhà chúng ta!”

“Ngày mai chúng ta đổi sang trường khác phỏng vấn.”

Hứa Tinh Trạch ở bên cạnh nói chen vào.

“Tối về anh phụ đạo cho em! Anh chính là top mười của khối trường Trung học Số Một thành phố đấy, anh không tin một cái phỏng vấn cỏn con mà chúng ta không qua được!”

Nhưng trong lòng tôi vẫn rất buồn.

Bởi vì tôi nhớ ra rồi.

Những bạn nhỏ ở viện phúc lợi cũng đều gọi tôi là đồ ngốc.

Đặc biệt là Viên Viên.

Cậu ấy nói tôi là đồ ngốc, ngoài cậu ấy ra chẳng ai thèm chơi với tôi.

rất cảm kích cậu ấy.

Cho nên khi viện phúc lợi phát bánh ngọt, tôi sẽ để dành phần của mình đưa cho cậu ấy.

Có lẽ là vì quá hạnh phúc chăng.

Rõ ràng những ngày tháng đến nhà mới chưa đầy một năm.

lại cảm thấy cuộc sống ở viện phúc lợi kia, xa xôi cứ như là kiếp trước vậy.

11

Ngày hôm sau, mẹ đưa tôi sang một trường khác.

Cuối cùng tôi cũng qua được vòng phỏng vấn.

Đã thế ngày đầu tiên đi học, tôi lại gặp Viên Viên.

rất vui vẻ chạy tới: “Viên Viên ơi!”

Viên Viên nhìn tôi, dường như rất kinh ngạc: “Cậu ở nhà mới sống có tốt không?”

“Tốt lắm!”

kéo tay cậu ấy.

Hớn hở kể cho cậu ấy nghe về cuộc sống sau khi đến nhà mới của mình.

nói một tràng dài, nói đến khô cả cổ.

Vội vàng cầm lấy chai nước ép dứa Hứa Tinh Trạch rót cho tôi trước khi ra khỏi nhà vào buổi sáng, uống ừng ực hơn nửa chai.

Đợi đến khi đặt chai xuống, phát hiện Viên Viên đang nhìn tôi chằm chằm.

Vẻ mặt có chút kỳ lạ.

Kể ra cũng lạ.

vẫn luôn không nhìn thấy giá trị thiện ác trên đầu Viên Viên.

Bất kể cậu ấy gì, chỗ đó đều là một khoảng trắng xóa.

Buổi chiều Hứa Tinh Trạch đến đón tôi tan học.

Còn mua cho tôi một cây xúc xích chiên ở sạp hàng bên cạnh.

“Hôm nay ở trường có vui không?”

gật đầu lia lịa: “Em còn gặp được người bạn tốt nhất của em ở viện phúc lợi nữa!”

quay đầu, muốn chỉ Viên Viên cho Hứa Tinh Trạch xem.

Nhưng cậu ấy đã biến mất rồi.

Ngày thứ hai đi học.

Viên Viên thay một chiếc váy voan trắng rất đẹp, bên trên đính rất nhiều đồ trang trí lấp lánh.

Ăn diện giống như một công chúa.

Cậu ấy xoay một vòng trước mặt tôi, cười hỏi: “Y Y, cậu nhìn váy của tớ có đẹp không?”

ngẩn người gật đầu: “Đẹp lắm.”

“Cậu có muốn sau này ngày nào cũng được mặc váy đẹp thế này không?”

Cậu ấy hạ thấp giọng:

“Tớ đổi bố mẹ của tớ cho cậu, được không?”

Bố mẹ của Viên Viên.

nhớ đến cặp vợ chồng trên đầu đầy giá trị ác ý kia.

Theo phản xạ định lắc đầu.

Nhưng Viên Viên lại nói: “Hôm qua tớ nhìn thấy anh trai cậu rồi, anh ấy ngồi xe lăn. Chỉ cần cậu đổi với tớ, tớ có cách chữa khỏi chân cho anh trai cậu, thế nào? Có đổi không?”

12

Có đổi không ư.

Trong khoảnh khắc, trong đầu tôi hiện lên rất nhiều chuyện.

Bố mẹ ngày nào cũng vất vả bận rộn trong quán đến tối muộn.

Hứa Tinh Trạch ngồi xe lăn.

Anh ấy luôn ở bên sân bóng, cô đơn nhìn những người khác chơi bóng.

Có một lần, bố uống say.

Lải nhải bên bàn ăn.

Ông nói, Hứa Tinh Trạch từ nhỏ đã được ông bà dạy dỗ phải dũng cảm chính trực.

Cho nên mới vào lúc tưởng rằng Tô Vãn gặp nguy hiểm, đã dũng cảm đứng ra.

Kết quả bị tên tóc đỏ đẩy từ sân thượng xuống, gãy chân, còn tổn thương đến cột sống.

Nửa năm sau khi đến nhà mới, tôi rất hạnh phúc.

Nhưng những hạnh phúc ấy đều là họ mang đến cho tôi.

Nếu như đổi với Viên Viên, là có thể khiến chân Hứa Tinh Trạch được chữa khỏi.

hít hít mũi, hỏi Viên Viên: “Thật sự có thể chữa khỏi chân cho anh trai tớ sao?”

“Đương nhiên rồi, chúng ta là bạn tốt nhất mà, lẽ nào cậu không tin tớ sao?”

Viên Viên nắm lấy tay tôi, nhìn tôi,

“Cậu hẳn là rất rõ, đầu óc cậu bẩm sinh ngốc hơn người khác, họ nuôi cậu sẽ tốn nhiều thời gian và công sức hơn.”

“Còn tớ thi đầu vào đứng nhất cả lớp, họ nhất định sẽ cảm thấy có đứa con gái như tớ rất vinh dự.”

“Y Y, cậu không muốn bố mẹ và anh trai cậu hạnh phúc sao?”

Viên Viên nói đúng.

Trước đây ở viện phúc lợi, cậu ấy đã rất thông minh.

Cũng rất được mọi người yêu quý.

Ngoài Viên Viên ra, trong viện phúc lợi không còn ai muốn chơi với tôi nữa.

Nhưng cậu ấy lại là người được chào đón nhất trong đám bạn.

kìm nén nước mắt, nhẹ nhàng gật đầu:

“Được, tớ đổi với cậu.”

13

Viên Viên hẹn với tôi, cuối tuần đến nhà cậu ấy đổi bố mẹ.

“Nhà tớ rất giàu, nhà to lắm, có cả một tủ váy đẹp, cậu tùy ý chọn.”

“Đến lúc đó cậu cứ ở lại nhà tớ, tớ sẽ đến nhà cậu tìm anh trai cậu, sau đó đưa anh ấy đi chữa chân.”

“Không quá ba tháng, anh ấy chắc chắn sẽ nhảy nhót tưng bừng.”