Skip to main content
Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
Dị Giới Nhất Tiễn Hạ Tân Nhân Nhất Tiễn Hạ Tân Nhân – Chương 2

Nhất Tiễn Hạ Tân Nhân – Chương 2

9:43 sáng – 12/01/2026

Từ Niệm Từ rốt cuộc cũng hiểu ra, ta đang nghi ngờ ai.

 

“Phó đại nhân, chẳng phải bắt được nữ nhân đó là đủ rồi sao?”

 

“Từ cô nương, cô nương không biết, nữ nhân ấy không phải đạo tặc tầm thường. Nàng ta từng trộm bản đồ quân phòng của Kinh Kỳ doanh. Mà Úy Trì Nguy lại là Nhất phẩm tướng quân, việc này liên quan đến tội phản quốc, ta không thể không suy xét cẩn thận.

 

“Nếu Úy Trì Nguy thật sự mưu phản, hôm nay cô nương không cắt đứt quan hệ với hắn, tương lai sẽ bị liên lụy đến mức cả nhà bị tru di!”

 

Từ Niệm Từ phút chốc đến cả nước mắt cũng không dám rơi.

 

“Hắn… hắn thật sự sẽ…”

 

Ta kéo nàng ra khỏi kiệu hoa, chỉ vào tiểu tư nằm dưới đất.

 

“Nếu chúng ta không đến kịp, e rằng giờ phút này, cô nương đã bị thiêu sống trong đó.”

 

Từ Niệm Từ đứng còn không vững nữa.

 

Ta bảo Tề Phong xử lý tiểu lại và nha hoàn, lại giúp Từ Niệm Từ thay sang y phục nha hoàn.

 

“Cô nương không cần lo lắng là ta oan uổng hắn. Bây giờ ta sẽ đích thân dẫn cô đi xem, Úy Trì Nguy và nữ gian tế kia rốt cuộc có quan hệ gì.”

 

Ta cùng Tề Phong, dẫn theo tân nương thật sự cải trang nha hoàn, lặng lẽ tiến về chính viện.

 

Đợi đến khi gần tân phòng, Tề Phong dẫn dụ nha hoàn canh cửa rời đi, để Từ Niệm Từ lặng lẽ thế chỗ.

 

“Cô cứ lặng lẽ đứng ở đây, đừng ngẩng đầu.”

 

Ta đẩy cửa bước vào.

 

Trong tân phòng, hai nha hoàn hồi môn của nhà họ Từ đều đã bị đ.á.n.h ngất, nằm lặng dưới đất.

 

Lạc Thiển đang xử lý vết thương trên người.

 

“Ai đó!”

 

Nàng quay đầu lại thấy ta, vậy mà lại thở phào nhẹ nhõm.

 

“Hóa ra là Phó đại nhân truy đuổi ta suốt một ngày, ta còn tưởng ai kia cơ đấy.”

 

Lạc Thiển đứng dậy, dang tay ra, khẽ nhếch môi:

 

“Phó Dao, nay ta đã được phủ tướng quân che chở, ngươi còn có thể gì được ta?”

 

Ta lặng lẽ nhìn nàng ta.

 

Kiếp trước, ta chỉ gặp nàng ta một lần, chính là lúc tự tay g.i.ế.c c.h.ế.t nàng ta.

 

Nàng ta lại ngây thơ nghĩ rằng ta không dám g.i.ế.c người trong phủ tướng quân.

 

“Ngươi giả mạo Từ Niệm Từ, gả cho hắn, không sợ Úy Trì Nguy g.i.ế.c c.h.ế.t ngươi sao?”

 

Lạc Thiển không hề tỏ ra e sợ.

 

“Ngươi không biết đấy thôi, ta và hắn là thanh mai trúc mã. Dù ta gì, hắn cũng sẽ không so đo. Huống hồ chỉ là chuyện nhỏ như thế này?”

 

“Chuyện nhỏ?”

 

Ta lạnh giọng cười khẩy.

 

“Đánh tráo thân phận tân nương, trộm cả bản đồ phòng thủ kinh kỳ, mà cũng gọi là chuyện nhỏ sao?”

 

Lạc Thiển không chịu thừa nhận.

 

“Ta chắc chắn, bản đồ vẫn còn trên người ngươi.”

 

Ta từng bước áp sát, giật lấy cổ áo nàng, định lục soát.

 

Nào ngờ Lạc Thiển đột nhiên ngả về sau, ngã mạnh vào bàn trang điểm.

 

“Phó Dao, sao ngươi lại ở đây?!”

 

Lưỡi kiếm lạnh lẽo như sương, xẹt qua tai ta, c.h.é.m đứt một lọn tóc.

 

Ta buộc phải buông tay, xoay người đối diện với Úy Trì Nguy.

 

Lạc Thiển lập tức chạy trốn về phía sau hắn.

 

Úy Trì Nguy trừng mắt nhìn ta, ánh mắt đầy giận dữ.

 

“Phó Dao, ngươi dám ở địa bàn của ta, hết lần này đến lần khác ra tay với Thiển Thiển, có phải quá mức tùy tiện rồi không?”

 

Ta nhìn chằm chằm vào hắn, giọng mang theo châm chọc:

 

“Tùy tiện? Úy Trì Nguy, người gọi là ‘Thiển Thiển’ trong miệng ngươi, là người mà ngươi lẽ ra phải cưới đêm nay sao?”

 

Sắc mặt Úy Trì Nguy khựng lại, tựa hồ cũng biết mình có lỗi.

 

“Ta và Thiển Thiển là bằng hữu tri kỷ. Nếu không phải ngươi đuổi cùng g.i.ế.c tận, nàng sao phải cầu cứu ta? Ta chẳng qua mượn hôn lễ che mắt tạm thời, tin rằng Niệm Từ cũng sẽ hiểu. Nàng ấy không giống ngươi, cứng nhắc không thông tình đạt lý.”

 

“Hiểu sao? Vậy ngươi có từng nghĩ đến, giờ phút này Từ Niệm Từ đang ở đâu? Ngươi có lo nàng lúc này sống c.h.ế.t ra sao không?”

 

Úy Trì Nguy ngược lại lại rất bình tĩnh.

 

“Ta biết, nàng ấy đang ở trong kiệu hoa. Đợi đêm nay trôi qua, ta sẽ đích thân đi đón nàng ấy, xem như ta đã tìm nàng ấy suốt cả đêm.”

 

Giữa bóng đêm u ám, thân ảnh mảnh khảnh nơi mép cửa đang run rẩy.

 

Ta nhất định phải để Từ Niệm Từ tận tai nghe thấy, để nàng hoàn toàn c.h.ế.t tâm, trở thành nhân chứng tốt nhất của ta.

 

“Úy Trì Nguy, Từ cô nương là thiên kim khuê các, chỉ vì một nữ gian tế mà ngươi đành lòng để nàng co ro trong hầm ngầm của kiệu hoa suốt đêm tân hôn? Ngươi không thấy xót xa sao?”

 

Úy Trì Nguy né tránh ánh mắt ta, vẫn bình thản như không.

 

“Chỉ là ứng biến, bất đắc dĩ mà thôi.”

 

Lạc Thiển thấy thời cơ liền chen lời:

 

“Đúng vậy! Dù nàng ta là thiên kim tiểu thư thì sao? Chỉ phải chịu khổ một đêm, lại cứu được mạng ta, đây chẳng phải là tích đức hành thiện sao?”

 

Ngay lúc này, thị vệ vội vã chạy tới báo tin:

 

“Tướng quân! Không xong rồi… kiệu hoa nhà họ Từ bốc cháy rồi!”

 

Úy Trì Nguy lập tức xoay người, thanh kiếm trong tay run lên, sắc mặt trắng bệch.

 

“Ngươi nói gì?!”

 

3

 

Đương nhiên là do ta .

 

Để tránh đ.á.n.h rắn động cỏ, trước khi rời đi, ta vẫn để Tề Phong châm lửa đốt kiệu hoa.

 

Úy Trì Nguy hấp tấp hỏi: “Lửa thế nào? Có phát hiện gì không?”

 

“Bốn phía không người, phát hiện khi lửa đã cháy gần hết. Hiện tại… mọi người đang dập lửa.”

 

Đã cháy gần hết.

 

Nghĩa là, nếu Từ Niệm Từ vẫn còn trong kiệu, giờ e chỉ còn là một cỗ t.h.i t.h.ể cháy đen.

 

Hắn lập tức trừng mắt nhìn Lạc Thiển: “Là ngươi sao?”

 

Sắc mặt Lạc Thiển tái nhợt.

 

“Ta… ta không biết…”

 

Đối diện với ánh mắt thẩm tra của Úy Trì Nguy, nàng ta lùi dần về phía sau, liên tục lắc đầu:

 

“Thật sự không phải ta!”

 

Nàng ta sợ bị Úy Trì Nguy nghi ngờ, liền chỉ tay về phía ta: “Là nàng ta, nhất định là nàng ta !”

 

Ta ung dung không vội, đang định rời đi.