Skip to main content
Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
Dị Giới NGÔ CẨM THƯ NGÔ CẨM THƯ – Chương 9

NGÔ CẨM THƯ – Chương 9

8:39 sáng – 23/01/2026

Sau sinh thần của công chúa, chúng ta cũng phải bắt đầu chuẩn bị cho hôn sự của con trai.

 

Dù sau này nó ở tại công chúa phủ, nhưng gả con trai cũng có không ít thứ cần chuẩn bị.

 

Quả nhiên người của Tuyên Bình Hầu phủ tìm tới dây dưa.

 

Tần Hoài Thời vừa chịu xong hình phạt roi chưa bao lâu, vẫn đầy tức giận:

 

“Ngô Cẩm Thư, có phải ngươi cố ý che giấu thân phận để xem chúng ta trò cười không?”

 

Ta mặt không đổi sắc: 

 

“Là các người chê ta thô lỗ, quê mùa, không xứng lên mặt bàn, giờ lại còn định c.ắ.n ngược một cái sao? Muốn lại đến trước mặt bệ hạ phân trần cho ra lẽ nữa à?”

 

Tuyên Bình Hầu phu nhân nước mắt lưng tròng:

 

“Cẩm Thư, dù sao ta cũng là mẫu thân của con, đây là huynh trưởng của con, con thật sự muốn trơ mắt nhìn Tuyên Bình Hầu phủ mất đi thánh sủng sao?”

 

Ta nhìn thẳng bọn họ, bình thản nói:

 

“Phụ thân của ta là cố Ngô đại tướng quân, mẫu thân ta là Ngô lão phu nhân có cáo mệnh. Ta phía trên quả thực còn có hai vị huynh trưởng, Ngô Chấn và Ngô Tông, những điều này có liên quan gì đến các người?”

 

“Năm đó, nếu không có Ngô gia nhận nuôi ta, ta đã sớm c.h.ế.t trong tã lót rồi.”

 

Bị tráo đổi thì có lẽ khó phân định ai đúng ai sai, nhưng với tư cách phụ mẫu, họ đã không bảo vệ được ta, đó là sự thật.

 

Ta không trách bọn họ, chỉ là cũng không thể coi họ là người thân.

 

Tuyên Bình Hầu phu nhân khóc đến không tự chủ được:

 

“Cẩm Thư, là lỗi của mẫu thân, con cả đời này thật sự không định nhận mẫu thân sao?”

 

“Phu nhân, bà có hai đứa con, một là Tuyên Bình Hầu thế t.ử, một là Tấn Vương phi, đừng có nhận nhầm.”

 

“Còn nữa.” 

 

Ta lại nhìn sang Tần Hoài Thời:

 

“Ta là Tĩnh Viễn Vương phi, còn ngươi chỉ là một Hầu phủ thế t.ử. Lần sau gặp ta, nếu vẫn không học được tôn ti, thì đừng trách ta không khách khí.”

 

Nói xong câu này, ta bảo người tiễn khách.

 

13

 

Từ sau ngày đó, không còn ai của Tuyên Bình Hầu phủ tới cửa nữa.

 

Những phu nhân quý tộc trước đây có chút giao tình với ta đến chơi, hễ nhắc tới Tuyên Bình Hầu phủ đều mang giọng điệu giễu cợt.

 

“Ta thì kiến thức nông cạn, chưa từng thấy ai ghét bỏ con gái ruột, muội muội ruột đến mức muốn đưa nàng ta đi c.h.ế.t như vậy.”

 

“Hôm đó ở yến tiệc trong cung, Tuyên Bình Hầu thế t.ử phải hận ngươi đến mức nào mới vu cho ngươi là thích khách chứ, đúng là hận không thể coi như ngươi chưa từng xuất hiện.”

 

Hắn sợ ta tranh đoạt thứ thuộc về Tần Lăng Nguyệt, lại khiến Hầu phủ của bọn họ trở thành trò cười cho thiên hạ.

 

Nhưng nàng ta đã là Vương phi tôn quý, mấy chục năm đã trôi qua, dù ta có tay trắng đến nhận thân, thì cũng có thể cướp được thứ gì của ai?

 

Người được phái đi dò la mang về tin tức như thế này: Tần Hoài Thời ở nhà buông lời độc địa, nói rằng chờ có ngày tất sẽ khiến ta đẹp mặt.

Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối

Cùng lúc đó, quận chúa của Tấn Vương phủ đã đính hôn.

 

Nhà đính hôn cũng là một gia đình võ tướng.

 

Quận chúa xuất giá, đương nhiên gây chấn động không nhỏ.

 

Ngày thành hôn thậm chí còn sớm hơn cả hôn kỳ của Chiêu Dương công chúa.

 

Mấy ngày đó, Ngô Độ đi về sớm tối, sắc mặt ngày càng nặng nề.

 

Cuối cùng có một ngày, trong cung truyền ra khẩu dụ của Hoàng hậu, mời ta vào cung ở tạm.

 

Đó là lời nói bề ngoài, nhưng thực chất là cần ta vào cung bảo vệ Hoàng hậu cùng các nữ quyến khác trong cung.

 

Nhiều năm trước, khi bệ hạ còn là hoàng t.ử, từng đích thân thống lĩnh quân đội ra trận, khi ấy ta và Ngô Độ vừa mới thành hôn không lâu, cũng cùng nhau lập công trên chiến trường. 

 

Ta từ nhỏ theo phụ thân và các huynh học võ, Ngô Độ cũng là sư phụ của ta, thật sự luận về thân thủ thì cũng không kém.

 

Con gái ta cũng ở trong cung.

 

Thân thể bệ hạ chuyển biến tốt, nhưng đối ngoại lại không tuyên dương, vì thế con gái ta liền ở lại trong cung để điều dưỡng thân thể cho các phi tần và công chúa.

 

Hoàng hậu nhìn con gái ta, quay sang nói với ta:

 

“Cẩm Thư, không tranh thủ lúc này tìm cho A Chỉ một mối tốt sao? Bổn cung ở đây còn không ít tranh chân dung công t.ử thế gia, A Chỉ trẻ trung xinh đẹp, chớ để lỡ dở.”

 

Ta đứng dậy tạ ơn:

 

“Thần thiếp đa tạ nương nương ưu ái, chỉ là đứa trẻ A Chỉ này, phụ thân nó có ý định chiêu tế, công t.ử thế gia ở kinh thành, ai chịu bằng lòng chứ?”

 

Dĩ nhiên là có thể tìm được người bằng lòng.

 

Chỉ là Hoàng hậu đã hiểu rõ lời từ chối uyển chuyển của ta, bà cười cười:

 

“Cũng phải, bệ hạ và bổn cung đã giữ lại một đứa con của ngươi ở kinh thành, cũng không tiện để A Chỉ lại tiếp.”

 

Ta nói: “Ngôn Cẩn được công chúa coi trọng là phúc khí của nó, nếu bệ hạ cần, nó vẫn là tướng lĩnh của bệ hạ.”

 

Nếu trong ngoài đều yên ổn, ta đương nhiên mong con trai bình an vô sự mà phò mã.

 

Nhưng có những việc đã cận kề trước mắt.

 

Sau khi vào thu, tình thế trong kinh thành càng lúc càng nghiêm trọng.

 

Cuối cùng, một đêm nọ, trong cung đèn đuốc sáng trưng, bên ngoài lại ồn ào náo động.

 

Ta bừng tỉnh khỏi giấc ngủ, đi gọi con gái dậy, sau đó liền chạy tới tẩm điện của Hoàng hậu.

 

Trong điện Hoàng hậu, mấy vị phi tần cùng con cái của họ chen chúc một chỗ, nghe tiếng c.h.é.m g.i.ế.c bên ngoài, càng ôm c.h.ặ.t những đứa trẻ trong lòng. 

 

Ta và thuộc hạ cầm v.ũ k.h.í tiến vào điện.

 

“Nương nương yên tâm, thần thiếp còn ở đây, nhất định sẽ bảo vệ nương nương chu toàn.”

 

Hoàng hậu lại đẩy Chiêu Dương công chúa về phía ta:

 

“Cẩm Thư, nếu phản quân xông vào, ngươi dẫn công chúa và hoàng t.ử rời đi.”

 

Đó đã là hạ sách trong hạ sách.

 

Ta không đáp, chỉ quay đầu nhìn sắc trời.

 

Trước khi trời sáng, ắt sẽ có kết cục.