Skip to main content
Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
Dị Giới NGÔ CẨM THƯ NGÔ CẨM THƯ – Chương 6

NGÔ CẨM THƯ – Chương 6

8:39 sáng – 23/01/2026

Nay nhiều năm trôi qua, năm tháng đối với gương mặt chàng lại đặc biệt khoan dung, ngoài vài dấu vết không thể tránh khỏi ra, vẫn cao lớn anh tuấn như cũ.

 

“Phụ thân, con lớn thế này rồi mà phụ thân cũng không nhìn thấy, chỉ nhìn thấy mỗi mẫu thân thôi à.”

 

“Đó là đương nhiên, dù sao thì mẫu thân con mới là đứa trẻ đầu tiên ta nuôi dưỡng…”

 

Ta đẩy chàng một cái: “Ít nói bậy đi.”

 

Những lời này, Ngô Độ không phải lần đầu nói với các con.

 

Ta là đứa trẻ đầu tiên chàng nuôi.

 

Nghe thì có vẻ khoa trương, nhưng cũng không hẳn là sai.

 

Năm đó ta còn trong tã lót, chính Ngô Độ mới ba tuổi đã ôm ta về.

 

Chàng trở thành huynh trưởng của ta. 

 

Sau này, rất nhiều năm sau nữa, khi ta đến tuổi nghị thân, chàng bị phụ thân chúng ta đ.á.n.h một trận cũng nhất quyết muốn cưới ta.

 

Ta và Ngô Độ phía trên còn có hai vị huynh trưởng, về sau bọn họ thường trêu chọc: Thằng út tự ôm về cho mình một cô dâu.

 

Ngô Độ vừa tới kinh thành đã bị bệ hạ giao nhiệm vụ, cũng không có thời gian cùng ta đi nhận thân. 

 

Nếu chàng đi cùng, người của Tuyên Bình Hầu phủ e là đã nhận ra chàng rồi.

 

Nay Ngô Độ trở về, mới có thời gian nghe ta và nữ nhi kể chuyện ở Tuyên Bình Hầu phủ. 

 

Nghe xong, chàng vỗ mạnh xuống bàn: 

 

“Cái Tuyên Bình Hầu phủ này thật sự quá đáng!”

 

Nữ nhi gật đầu phụ họa, tiếp tục mách: 

 

“Phụ thân, bọn họ còn định bán cả con gái của phụ mẫu nữa!”

 

Ngu Độ cười lạnh: “Đến cả quận chúa mà bọn họ cũng dám nhòm ngó?”

 

Chàng nhìn ta: “Cẩm Thư, nàng thấy nên xử lý thế nào?”

 

Lúc đầu khi biết lần này ta đến kinh thành đã tìm được phụ mẫu ruột thất lạc nhiều năm, Ngô Độ đã vui mừng thay cho ta, chỉ là cả hai chúng ta đều không ngờ Hầu phủ lại là tình cảnh như vậy.

 

Dù sao đó cũng là phụ mẫu ruột của ta.

 

Lẽ ra phải do ta chủ.

 

Ta rũ mắt: “Ta đã nói rõ với họ rồi, sau này đôi bên không còn liên quan.”

 

Họ coi ta là một môn nghèo thân thích, vậy thì ta tự nhiên phải kính nhi viễn chi.

 

Ngô Độ nói: “Dù sao cũng sinh nàng ra một lần, đã không có duyên người thân, vậy thì không cần cưỡng cầu.”

 

“Sinh thần của Chiêu Dương công chúa sắp tới rồi, bệ hạ nói đến lúc đó sẽ ban hôn cho công chúa và Ngôn Cận. Năm nay lễ mừng sinh thần chuẩn bị cho công chúa, hẳn sẽ long trọng hơn chút.”

 

Chiêu Dương là đích trưởng nữ của bệ hạ, được cưng chiều hết mực, hoàng hậu giữ lại đến mười tám tuổi mới bàn chuyện hôn sự.

 

Con trai ta bằng tuổi công chúa. 

 

Trước đây khi ta và phụ thân nó lo liệu hôn sự cho nó, lúc nào nó cũng lảng tránh, ai ngờ thằng nhóc này lại muốn phò mã.

 

Ngày diễn ra yến tiệc mừng sinh thần của công chúa, phu thê chúng ta dẫn theo nữ nhi vào cung.

 

9

 

Vào cung, đương nhiên không thể ăn mặc quá giản dị.

Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối

Ta tỉ mỉ trang điểm xong mới ra ngoài, đến cả nữ nhi thường ngày ghét nhất mấy thứ châu trâm rườm rà cũng ăn vận chỉn chu, trên đầu cài không ít trâm thoa. 

 

Nhìn qua đặc biệt rực rỡ, động lòng người. 

 

Đêm nay người vào cung thực sự rất đông, hoàng thân quốc thích, trọng thần cùng thân quyến của họ.

 

Yến tiệc còn chưa bắt đầu, Ngô Độ đã bị mấy người bằng hữu cũ gọi đi ôn chuyện xưa, ta liền dẫn nữ nhi trò chuyện cùng những phu nhân quen biết.

 

Ta quen biết ở kinh thành không nhiều, nhưng cũng có vài bằng hữu.

 

Nữ nhi lớn lên thướt tha xinh đẹp, từng người một hỏi thăm thay cho con trai hay cháu trai trong nhà, ta từ chối đến mức cạn cả lời.

 

Không còn cách nào khác, đứa con gái này của ta rất có chủ kiến, so với việc thành thân, sinh con đẻ cái, nó càng muốn được tự do, bốn phương du ngoạn.

 

Khó khăn lắm mới dẫn được nữ nhi đến một góc yên tĩnh hơn, lại bất ngờ nghe thấy cuộc đối thoại của người khác.

 

“Mẫu phi, con mặc kệ, con chỉ thích Ngô tiểu tướng quân, người bảo phụ vương ra mặt đến Tĩnh Viễn Vương phủ cầu thân được không?”

 

Một giọng nữ khác vang lên: 

 

“Hoang đường! Nào có nữ t.ử nào như con, chủ động đến thế? Con là quận chúa, phải là người khác đến cầu cưới con mới đúng.”

 

“Hôn sự của con, phụ vương con tự có sắp xếp.”

 

“Nhưng Ngô tiểu tướng quân thì có gì kém đâu, gia thế dung mạo đều xứng đôi, huống chi Tĩnh Viễn Vương nắm trong tay binh quyền, nếu con gả cho con trai ông ấy, chẳng phải sẽ có lợi cho đại nghiệp của phụ vương sao…”

 

Lời còn chưa dứt, đã bị quở trách: 

 

“Im miệng! Đây là chỗ nào, cho phép con ăn nói bừa bãi sao?”

 

Trong lòng ta chấn động. 

 

Hô hấp theo bản năng nhẹ hẳn đi, ta và nữ nhi nhìn nhau một cái, đều thấy được sự kinh ngạc trong mắt đối phương.

 

Giọng nói ấy rất quen, là Tần Lăng Nguyệt, người đã thay thế ta đích nữ của Tuyên Bình Hầu phủ suốt nhiều năm, nay là Tấn Vương phi.

 

So với việc con gái nàng ta có ý với con trai ta, dã tâm lang sói của Tấn Vương càng khiến người ta kinh hãi hơn.

 

Tấn Vương, nói cho cùng là kẻ thất bại trong cuộc tranh đoạt trữ quân năm xưa. 

 

Mẫu phi của hắn ta từng là sủng phi trong cung, khiến hắn ta cũng từng là ứng viên nặng ký cho ngôi thái t.ử. 

 

Về sau Hung Nô xâm phạm biên cương, khi đó bệ hạ còn là hoàng t.ử đã tự mình dẫn binh xuất chinh, thắng một trận vang dội, từ đó tiếng tăm trong dân gian cũng ngày càng cao.

 

Đúng lúc tiên đế bệnh nặng, ngôi vị hoàng đế liền rơi vào tay bệ hạ đương kim.

 

Tấn Vương vì biết điều nên giữ được bản thân, ai ngờ hắn ta vẫn chưa từng dứt tâm tư.

 

Ta nắm tay nữ nhi, lặng lẽ rời đi.

 

Chuyện này lớn nhỏ khó lường, nhất định phải bẩm báo bệ hạ.

 

Ta đang định kéo nữ nhi đi tìm Ngô Độ, không ngờ lúc này lại có người gọi giật ta lại.

 

“Ngô Cẩm Thư!”