“Ngươi cố ý phải không? Hôm nay ta vốn không định tới. Chỉ là nghe người ta nói cha mẹ cho ngươi nhiều của hồi môn, ta tức quá nên mới chạy tới nhìn xem. Lý Thanh Sương, ta là tỷ tỷ của ngươi, ngươi nhất định phải hận ta đến thế sao? Ta đã thân bại danh liệt, ta chỉ muốn quay về bên người ta yêu, ta đã bằng lòng thiếp, như vậy còn chưa đủ sao?”
Ta cúi đầu nhìn nàng ta, bỗng nhiên cảm thấy buồn cười.
“Ngươi quay về theo đuổi lại Tạ Chiếu Tùng, là vì muốn bù đắp cho hắn sao?”
“Đúng vậy! Ta biết mình có lỗi với hắn, cho nên ta tự hủy thanh danh, cam chịu bị người đời mắng c.h.ử.i,, chỉ để giữ mặt mũi cho hắn! Ta vậy, sai ở đâu?”
“Ha ha ha ha ha ha——”
Ta bật cười lớn, tiếng cười ngập tràn chua chát.
Ta cúi người, nâng cằm nàng ta lên, nhìn thẳng vào đôi mắt xinh đẹp kia, từng chữ từng chữ nói rõ:
“Lý Thanh Nguyệt, người ngươi nợ nhất là ta. Ngươi dựa vào đâu mà đòi bù đắp cho hắn, chứ không phải bù đắp cho ta?”
Ánh mắt nàng d.a.o động, cảm xúc trong lòng không cách nào che giấu.
Nàng ta gào lên trong cơn hoảng loạn:
“Chỉ là để ngươi gả thay thôi mà, có gì ghê gớm? Tạ Chiếu Tùng không xứng với ngươi sao? Với dung mạo của ngươi, ngươi tưởng mình có thể lấy được người như hắn ư? Chỉ dựa vào ngươi, dù có gả mười lần cũng không tới lượt ngươi lấy được hắn! Rõ ràng là ngươi được lời, còn muốn gì nữa? Tại sao cứ phải khiến tất cả mọi người đều không vui? Tại sao?”
Ta chợt nghẹn lời.
Ta không biết nên dùng lời nào để nói cho nàng ta hiểu, nàng ta đã hủy hoại cả cuộc đời ta như thế nào.
Tạ Chiếu Tùng đúng là có tài, cũng có mạo, nhưng thế thì đã sao?
Hắn không phải người ta yêu.
Ta chẳng lẽ phải cả đời trói buộc với một người ta không yêu chỉ vì hắn giỏi, hắn có danh?
Nếu ta yêu hắn, thì chỉ cần nghĩ đến việc hắn từng yêu tỷ tỷ ta, ta đã thấy buồn nôn.
Nếu ta không yêu hắn, thì đời này ta đành đoạn tuyệt với chữ tình sao?
Nhưng tại sao? Tại sao Lý Thanh Nguyệt có thể theo đuổi tình yêu, còn ta thì không?
Chỉ vì ta tướng mạo bình thường, thì ta không xứng được yêu thương?
Chỉ vì ta không đủ xuất chúng, thì ta nên ngoan ngoãn chờ bị gán ghép một cuộc hôn nhân, rồi còn phải dập đầu tạ ơn?
Linh hồn của ta, cảm xúc của ta, ý nghĩ của ta, chẳng lẽ không quan trọng?
Không!
Rất quan trọng.
Linh hồn của ta, cảm xúc của ta, ý nghĩ của ta, đối với ta mà nói, đều vô cùng quan trọng.
Lý Thanh Nguyệt khinh thường ta, không xem ta ra gì, nghĩ mình cao quý hơn ta, cảm thấy ta nên chịu đựng.
Nhưng ta sẽ cho nàng ta biết, cái gì gọi là tự chuốc lấy hậu quả.
Ta buông mạnh tay, hất mặt nàng ta lệch sang một bên.
Giọng ta rất nhẹ, nhưng mỗi chữ như một câu nguyền rủa.
“Lý Thanh Nguyệt, rồi ngươi sẽ gặp báo ứng thôi. Ngươi không xem ta là người, nên ông trời sẽ để ngươi gặp kẻ không xem ngươi là người. Ngươi sẽ gặp báo ứng, và ta sẽ chờ để xem báo ứng của ngươi giáng xuống thế nào.”
(Hồng Trần Vô Định , cấm reup)
09
Sau khi chuyển hết của hồi môn, ta dọn đến tân phủ do chính mình tậu lấy.
Thế mà cha mẹ ta lại sai người đến chất vấn.
Người đưa lời không dám nhìn vào mắt ta, chỉ vội vã chuyển lời:
“Lão gia phu nhân nhờ ta hỏi, có còn xem họ là cha mẹ hay không? Vì sao không quay về Lý phủ? Nếu còn nhận họ là cha mẹ, thì hãy mang của hồi môn quay về, họ sẽ vì cô nương mà chọn lại một mối hôn sự tốt. Lão gia phu nhân đảm bảo, lần này nhất định sẽ tôn trọng tâm ý của cô nương, sẽ khiến cô nương hài lòng.”
Ta bật cười nhạt một tiếng, nhẹ giọng nói: “Vậy giúp ta truyền lại một câu.”
“Truyền câu gì ạ?”
“Cút.”
Tên tiểu đồng ngẩn người, một lúc sau mới hiểu được, câu ta muốn truyền chính là “cút”.
Mặt hắn biến sắc, kinh hãi bỏ chạy.
Ta sai người mời thợ biết cách sao in văn thư, trả thêm tiền, yêu cầu hắn trong thời gian ngắn nhất sao ra hơn trăm bản.
Một bản là văn thư đoạn tuyệt quan hệ do cha mẹ ta tự tay viết.
Một bản là văn thư cha mẹ viết cho Tiền phu nhân, xác nhận việc trưởng tỷ tư thông bỏ trốn.
Sau đó, ta sai người rải khắp toàn thành.
Cha ta bị Ngự sử đàn hặc, nói ông ta trị gia bất nghiêm, hậu viện bất ổn, không xứng cha, kết cục là chức quan lục phẩm của ông ta bị cách chức.
Trưởng tỷ Lý Thanh Nguyệt bị người chỉ trỏ bàn tán, trốn trong nhà không dám ra khỏi cửa, suốt ngày gào khóc đòi c.h.ế.t.
Mẫu thân Lý Triệu thị tự mình xông tới tận cửa, khóc lóc, c.h.ử.i mắng, mắng ta là sao chổi, còn nói: “Sớm biết thế, khi sinh ra đã nên dìm c.h.ế.t ngươi đi rồi…”
Đám nha hoàn, bà t.ử trong phủ đều bất bình thay ta.
Bọn họ cảm thấy sao lại có loại mẫu thân như vậy.
Nhưng trong lòng ta, lại không chút gợn sóng.
Đệ đệ thì ngu ngốc. Hắn thật ra chẳng thông minh như cha mẹ vẫn nói. Những lời hôm đó hắn mắng ta là “sao chổi”, ắt hẳn đã có người thường xuyên nói bên tai hắn như vậy, hắn mới có thể nói ra dễ dàng đến thế.
Giờ thì ta đã tìm được nguồn gốc.
Ta lấy từ trong tay áo ra một phong thư.
“Triệu phu nhân, đừng đến chọc ta. Ngự sử hình như vẫn chưa tra ra người mà trưởng tỷ ta tư thông là ai. Nhưng ta lại có cả thư tín qua lại giữa nàng ta và người ấy.
“Nếu bà còn không biết điều, ta sẽ lập tức giao nộp lên trên. Đến lúc đó, mọi thứ tan vỡ, chẳng ai toàn mạng. Bà muốn liều mạng với ta?”
Sắc mặt Triệu phu nhân lập tức biến đổi.
“Ngươi sao lại trở thành thế này… Chúng ta là cha mẹ ngươi… Sao ngươi có thể nhẫn tâm, có thể tâm cơ đến thế?”