Skip to main content
Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
Dị Giới Thanh Sương Thanh Sương – Chương 1

Thanh Sương – Chương 1

12:44 sáng – 14/01/2026

01

 

Ta lấy ra thư hòa ly đã viết sẵn.

 

Ngón tay Tạ Chiếu Tùng run lên khi cầm lấy tờ giấy mỏng manh kia, đuôi mắt hoe đỏ, ánh mắt tràn đầy không thể tin nổi.

 

“Thanh Sương, nàng đã sớm chuẩn bị rồi sao?”

 

Không hẳn là vậy.

 

Ta cũng từng do dự, lưỡng lự.

 

Nhưng kể từ ngày trưởng tỷ trở về, ta liền hạ quyết tâm.

 

Ta không muốn sống những ngày tháng bị người ta lựa chọn, thay vì được lựa chọn nữa.

 

Điều ta muốn, là sự kiên định không lay chuyển, chỉ có ta, không có người khác.

 

Hắn không cho được.

 

Vậy thì ta sẽ tự cho mình. Ta, đời này, chỉ chọn chính mình.

 

Ta nói: “Ngày trưởng tỷ trở về, chàng ôm tỷ ấy vào y quán, chàng có biết sau khi chàng đi rồi, người ngoài nhìn ta như thế nào không?”

 

Tạ Chiếu Tùng sững sờ một chút, trên mặt hiện lên vẻ áy náy.

 

“Là ta không phải, khi ấy sinh t.ử chỉ trong gang tấc, ta nhất thời không nghĩ nhiều…”

 

Ta lạnh giọng ngắt lời: “Tạ Chiếu Tùng, ta không quan tâm lời ra tiếng vào, điều ta để tâm là chàng thất tín trước, để ta mất mặt trước bao người. Mà ta đã thề, đời này tuyệt không để bản thân phải chịu thêm uất ức nào nữa.”

 

Ánh mắt ta bình tĩnh nhìn hắn.

 

Sắc mặt hắn trắng bệch.

 

Chúng ta đều hiểu ta đang nói đến chuyện gì.

 

Hôm đại hôn.

 

Tạ Chiếu Tùng vén khăn hỉ thấy là ta, trong mắt tràn đầy thất vọng và phẫn nộ.

 

Hắn lập tức xoay người rời đi, là ta níu lấy tay áo hắn, muốn nói rõ mọi chuyện.

 

“Chuyện thay tỷ tỷ xuất giá không phải ý ta, nếu chàng muốn oán, cũng nên tra rõ thật giả, chớ tùy tiện trút giận lên ta. Ta bị ép gả thay, đã chịu đủ uất ức rồi, không gánh nổi thêm sự trách cứ mù quáng từ bất kỳ ai nữa.”

 

Ta kéo hắn đến gặp cha mẹ ta.

 

Cha mẹ xấu hổ, ấp a ấp úng chẳng dám nói trưởng tỷ bỏ trốn, chỉ nói đột nhiên không tìm được người, đành phải để ta thay gả.

 

Là ta thấy tiểu đệ do dự muốn nói lại thôi, bèn cố ý khích tướng, khiến đệ ấy buột miệng nói ra chân tướng:

 

Trưởng tỷ, đêm trước ngày thành thân, đã cùng Thế t.ử Trần Vương tư thông bỏ trốn.

 

Cha mẹ bất đắc dĩ, đành cưỡng ép ta bước lên kiệu hoa.

 

Bọn họ không ngừng xin lỗi Tạ Chiếu Tùng, nói toàn là lời bất đắc dĩ.

 

Mẫu thân bảo, bà đã khuyên trưởng tỷ rồi, trưởng tỷ khi ấy còn gật đầu đồng ý, nào ngờ cuối cùng lại bỏ trốn ngay trong đêm trước đại hôn.

 

Còn phụ thân thì mong Tạ Chiếu Tùng giữ kín chuyện này, tránh mất thể diện hai nhà, lỡ như có ngày trưởng tỷ quay về còn có đường sống.

 

Lúc rời khỏi phủ ta, Tạ Chiếu Tùng hồn phi phách tán, lảo đảo đi trên con ngõ dài, trông chẳng khác nào một con ch.ó bị chủ nhân vứt bỏ.

 

Ta đi theo phía sau, đầu óc trống rỗng.

 

Suốt quãng đường, họ chỉ nhắc đến trưởng tỷ, lo cho trưởng tỷ.

 

Không một ai hỏi ta phải đối mặt thế nào với một người vốn dĩ là tỷ phu, bỗng chốc lại trở thành phu quân của ta.

 

Rất lâu sau, Tạ Chiếu Tùng dừng bước, ánh mắt phức tạp nhìn ta, nhẹ giọng nói:

 

“Thanh Sương, hôm nay để nàng chịu thiệt rồi. Yên tâm, từ nay về sau, ta sẽ không để nàng chịu ấm ức nữa.”

 

Khi ấy, ta hơi ngây người.

 

Ta nghĩ, chỉ cần hắn nói ra câu này, cũng đủ để ta lưu lại Tạ gia ba năm.

 

Ta bình thản đáp: “Cảm ơn. Ta cũng chẳng thiệt thòi gì, cứ coi như là báo đáp ân dưỡng d.ụ.c của cha mẹ vậy.”

 

Tạ Chiếu Tùng cho rằng ta chỉ buông lời khách sáo, kỳ thực không phải.

 

Từ nhỏ, ta đã rất rõ vị trí của mình trong cái nhà ấy.

 

Không ai biết, nguyện vọng lớn nhất đời ta chính là rời khỏi nơi đó.

 

Vậy nên, khi cha mẹ ép ta lên kiệu hoa, ta liền lấy cái c.h.ế.t bức bách, đổi lấy một tờ văn thư.

 

Văn thư ấy có ba điều:

 

Thứ nhất, việc ta thay tỷ tỷ xuất giá coi như đã báo đáp ân sinh thành dưỡng d.ụ.c, từ nay về sau, chuyện sinh lão bệnh t.ử của họ không còn liên quan gì đến ta nữa.

 

Thứ hai, nếu tìm được trưởng tỷ, cha mẹ phải quản cho nghiêm, chớ để nàng đến quấy rầy ta lần nữa.

 

Thứ ba, nếu ta và Tạ Chiếu Tùng hoà ly, sau đó cha mẹ không được can dự chuyện hôn nhân tái giá của ta nữa.

 

Những điều này, ta chưa từng nói với Tạ Chiếu Tùng. Ta và hắn chẳng thân quen gì, cũng chẳng cần nghe hắn nói lời nào.

 

2

 

Sau khi về phủ, ta cùng hắn cũng lập ba điều ước định:

 

Một là, việc gả thay chẳng phải ý ta, hắn không muốn cưới, ta cũng chẳng muốn gả. Hai bên bị ép buộc vì thể diện của hai nhà, chớ nên sinh oán hận.

 

Hai là, ba năm sau hoà ly, chúng ta chỉ là phu thê trên danh nghĩa, không cần giả thành thật.

 

Ba là, trước khi hoà ly, hắn phải cho ta đầy đủ thể diện của một chủ mẫu.

 

Hắn đã đáp ứng.

 

Ta còn bổ sung thêm một câu: “Bao gồm cả khi trưởng tỷ trở về.”

 

Khi ấy, hắn có lẽ mang đầy căm hận, đáp rất quả quyết: “Đó là lẽ tất nhiên.”

 

Thế nhưng, vừa gặp trưởng tỷ, hắn liền thất tín.

 

Nàng chỉ hơi va vào kiệu hắn, hắn liền mất hết phong độ, hoảng loạn gọi người dừng kiệu, sau đó tự tay ôm nàng vào y quán.

 

Ta bước xuống từ một chiếc kiệu khác, thản nhiên nhìn cảnh tượng kia, mặc cho ánh mắt của bao người rơi lên thân mình — có thương hại, có giễu cợt, có khinh thường.

 

Giờ đây, hắn lại bảo ta là “người sống quan trọng trước tiên”?

 

Ta điềm nhiên nói: “Tạ Chiếu Tùng, chàng có biết ngày ta bị ép gả thay, ta đã tranh cãi với cha mẹ, ta từng nói, có thể đến quý phủ giải thích, yêu cầu huỷ hôn, nhận hết lỗi lầm về phía nhà ta.”

 

“Ta cũng nói có thể bàn trước với chàng, tạm thời để nha hoàn của trưởng tỷ cải trang gả thay, rồi từ từ tìm được trưởng tỷ, chúng ta sẽ giải thích rõ ràng với chàng.”

 

“Nhưng cha mẹ ta đều cho là không ổn, nhất định phải để ta gả thay. Khi ấy ta còn chưa hiểu vì sao, nay thì đã phần nào hiểu ra.”

 

“Thì ra, họ ôm một tia hy vọng, lỡ như trưởng tỷ và Thế t.ử Trần vương thật sự có thể nên đôi? Lỡ như Thế t.ử chỉ yêu mình trưởng tỷ, quyết tâm cưới nàng thì sao? Như vậy, một nhà quan lục phẩm như ta chẳng phải sẽ trở thành hoàng thân quốc thích?”

 

“Ngày hôm đó, chàng cũng ôm tâm tư may rủi, phải không?”

 

“Chàng rõ ràng có thể để nha hoàn dìu trưởng tỷ, cũng có thể gọi tiểu đồng đi thỉnh đại phu.”

 

“Hoặc đơn giản hơn, chàng để ta sắp xếp người đưa trưởng tỷ lên một chiếc kiệu khác khiêng đi cũng được. Rõ ràng có bao người chàng có thể sai khiến, vậy mà chàng cứ nhất quyết phải tự mình .”

 

“Là vì chàng muốn xem trưởng tỷ có hối hận hay không phải không? Người nàng ấy chọn đã bỏ rơi nàng ấy, còn chàng thì lại mang nàng ấy đi cầu y chữa bệnh.”

 

“Người kia bạc tình vô nghĩa, còn chàng thì thâm tình quý giá, cao thấp khác biệt rõ ràng, chàng muốn trưởng tỷ nhìn thấy điều đó phải không?”

 

“Hay là chàng muốn trả thù nàng ấy? Muốn nàng ấy quỳ gối cầu xin chàng, muốn nàng ấy hối hận không kịp, để dập tắt oán hận trong lòng chàng?”

 

“Nhưng cuối cùng chàng vẫn động lòng rồi, cho nên mới đến hỏi ta phải không?”

 

“Rằng cuộc sống tẻ nhạt thế này, thê t.ử tầm thường như ta, sao xứng với Tạ đại nhân của hôm nay?”

 

“Vậy thì ta thành toàn cho chàng. Thư hòa ly ở đây, ký đi.”

 

“Bốp!”

 

Tạ Chiếu Tùng vỗ mạnh lên bàn, ánh mắt bừng bừng giận dữ và xấu hổ.

 

“Đủ rồi!!”

 

Trong phòng lặng ngắt như tờ.

 

Không một ai lên tiếng.

 

Ta nhấp một ngụm trà nóng, xua đi lạnh lẽo trong lòng.

 

Con người, khi nào thì giận dữ đến phát cuồng?

 

Chắc là khi bị người ta nói trúng tim đen.

 

Tạ Chiếu Tùng nói: “Hoà ly là chuyện hệ trọng, ta phải đi bẩm báo với mẫu thân một tiếng.”

 

Hắn vội vã rời đi.

 

Ta dõi theo bóng lưng hắn khuất dần nơi cửa phủ, một thân áo xanh, chật vật mà lảo đảo, chẳng khác nào dáng vẻ hắn khi biết mình bị vứt bỏ năm xưa.