Skip to main content
Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
Dị Giới XÉ NÁT BẠCH LIÊN, PHU QUÂN TẾ TRỜI XÉ NÁT BẠCH LIÊN, PHU QUÂN TẾ TRỜI – Chương 4

XÉ NÁT BẠCH LIÊN, PHU QUÂN TẾ TRỜI – Chương 4

4:07 chiều – 13/01/2026

Chương 4:

 

Toàn bộ kinh thành đã chìm trong lời đồn:

 

Thế t.ử Bình Nam Hầu vì thứ muội mà bỏ mặc chính thê và đích t.ử!

 

“Khiếp thật, nàng ấy là quận chúa kia mà, thế t.ử dám vậy sao?!”

 

“Hừ, tên phụ bạc đó không xứng nam nhân!”

 

“Ta thấy thứ nữ kia chẳng phải người tốt lành gì, quận chúa sinh nở, nàng ta lại mang thái y đi. Chẳng biết trong đó có gian tình gì không nữa!”

 

“Khặc khặc! Xem ra thứ muội kia cũng là tuyệt sắc giai nhân, không biết bao giờ lão t.ử được thấy dung nhan nàng ta? Dù c.h.ế.t dưới hoa mẫu đơn, quỷ cũng phong lưu!”

 

 

Lục Phu nhân nghe được chuyện lời đồn liền giận đến ngất xỉu.

 

Khi tỉnh lại lần nữa thì chỉ có ta ngồi bên mép giường.

 

Viền mắt bà ửng đỏ, giọng khàn đặc:

 

“Vãn Ngâm, là Bình Nam Hầu phủ chúng ta phụ con. Là lỗi của ta, không dạy dỗ nổi đứa nhi t.ử này. Danh tiếng của Bình Nam Hầu phủ e rằng bị hủy sạch rồi…”

 

“Giờ lời đồn lan khắp ngoài kia, việc đã đến nước này, điều cấp bách nhất là thái độ của chúng ta. Chỉ cần chúng ta xử trí đúng đắn, lời đồn sớm muộn cũng lắng xuống.”

 

“Vãn Ngâm con có kế gì không?”

 

Bình Nam Hầu từ bên ngoài đi vào, sắc mặt ông hơi nhợt nhạt vì mệt mỏi, hiển nhiên lời đồn đó đã khiến ông chịu không ít áp lực.

 

Ta chắp tay thưa:

 

“Phụ thân, mẫu thân nếu để Chi Giao mãi ở Bạch Vân Quán cũng không phải biện pháp. Ta tuy hận nàng ta, nhưng nàng ta tuổi còn trẻ. Không bằng đưa nàng ta gả ra ngoài. Nữ nhi một khi xuất giá thì như nước đã đổ đi, sau đó có chuyện gì cũng không còn dây dưa với Hầu phủ nữa. Chờ một thời gian, phong ba tự nhiên sẽ qua.”

 

Ta bưng khăn tay, nhẹ nhàng chấm khóe mắt, dù chẳng hề có giọt nước mắt nào.

 

“Hay! Cứ vậy đi! Gả ra rồi thì người đã là người nhà khác, kể cả có tai họa gì, cũng chẳng liên quan đến Hầu phủ!”

 

Bình Nam Hầu đập mạnh bàn, quyết định ngay.

 

Rất nhanh, Lục Chi Giao được lén rước về từ Bạch Vân Quán, chỉ là vẫn bị giam lỏng.

 

Ta đích thân đến nhìn.

 

Lục Chi Giao chỉ còn bộ xương bọc da, gầy guộc đến kinh người.

 

Có thể thấy thủ đoạn của các ni cô nơi đó không hề nhẹ tay, chỉ ba tháng mà nàng ta đã biến thành dáng vẻ ấy.

 

Không bao lâu sau, tin tức phu nhân nhà họ Trương đưa sính lễ đến nạp thiếp liền truyền tới.

 

Bình Nam Hầu và Lục phu nhân suy nghĩ hồi lâu, rốt cuộc gật đầu.

 

Với danh tiếng lúc này của Lục Chi Giao, được thiếp cho một vị đại nhân tam phẩm cũng không tính là tủi thân.

 

Ngày cử hành hôn sự định ra rất nhanh.

 

Lục Hành Chu hay tin liền đến tìm ta mấy lần.

 

Ta chỉ nhàn nhạt bảo: “Không phải ta chủ, là Bình Nam Hầu quyết định.”

 

Hắn liền tức giận đáp:

 

“Chi Giao thân thể vốn yếu, lại vì ta cứu mạng mà mắc bệnh. Nàng sao có thể bất nhân bất nghĩa như thế? Ta biết nàng còn giận ta, nhưng Chi Giao vô tội. Ta không thể bỏ mặc nàng ấy. Ta đảm bảo, sau này nàng ấy trong lòng ta cũng ngang với nàng, tuyệt không vượt hơn nàng đâu.”

 

Ta bảo hắn cút.

 

Hắn nhìn ta đầy thất vọng:

 

“Nữ nhân có ghen chút đỉnh mới khiến nam nhân thương tiếc. Nhưng đến mức này thì chẳng đáng yêu chút nào.”

 

Ta tát cho hắn hai cái.

 

Hắn nổi giận:

 

“Nàng còn muốn thế nào nữa? Ta là phu quân của nàng, ta đã nói lời hòa giải rồi, nàng đừng được đằng chân lấn đằng đầu nữa!”

 

Hắn phẩy tay áo bỏ đi, nhìn hướng thì chắc chắn là chạy sang tìm Lục Chi Giao.

 

Chỉ tiếc, cửa viện của Lục Chi Giao đã bị Bình Nam Hầu phái người canh giữ kín mít, ngay cả con ruồi cũng bay không lọt.

 

Hắn cứ nghĩ ta chỉ là tranh đấu vì ghen ghét, cuối cùng rồi cũng sẽ vì hắn mà quỳ gối cầu xin Bình Nam Hầu và phu nhân.

 

Ai ngờ, mọi chuyện cứ thế kéo dài, thế là Lục Chi Giao bị khiêng lên kiệu nhỏ gả vào nhà họ Trương.

 

Trương đại nhân là quan tam phẩm, nàng ta đã vào cửa, Lục Hành Chu đã không còn cách nào xoay chuyển.

 

Hắn chỉ còn biết quay về phủ, giẫm chân mắng ta điên cuồng.

 

 

Hôm ấy hiếm lắm cả nhà mới ngồi ăn chung một bữa.

 

Lục Phu nhân khẽ thở dài:

 

“Phật tổ phù hộ, chuyện này cuối cùng cũng qua được rồi.”

 

Bình Nam Hầu cũng nói:

 

“Đều nhờ chúng ta có một con dâu rộng lượng, không chấp nhặt chuyện quấy phá của Chi Giao.”

 

Mắt Lục Hành Chu trợn lớn:

 

“Hai người nói nghiêm túc đấy ư? Nếu không phải vì con tiện nhân Bùi Vãn Ngâm kia, Chi Giao sao bị gả đi thiếp? Con sao bị thương đến nỗi phải nằm liệt giường?!”

 

Hắn trừng mắt nhìn ta, nghiến răng nói:

 

“Đồ tiện nhân, ta muốn bỏ nàng!”

 

Ta đặt đũa xuống, bình thản:

 

“Phu quân chớ nói chuyện ngông cuồng. Hôn sự của chúng ta do thánh thượng ban xuống. E rằng phu quân người không có quyền bỏ ta đâu.”

 

Ta chỉ mải tính sổ Lục Chi Giao mà quên mất tên đần này.

 

Ta nhoẻn miệng cười, nhưng ánh mắt không hề cười:

 

“Hay ta tự mình vào cung hỏi hoàng huynh xem có phải ý muốn của phu quân có thể thay thế hoàng mệnh hay không?”

 

“Ngươi… đừng nói bậy! Ta lúc nào dám thay thế hoàng mệnh?!”

 

Sắc mặt Lục Hành Chu biến trắng.

 

“Thêm nữa ta là quận chúa hoàng thất. Phu quân tưởng có thể tùy tiện đ.á.n.h mắng ta à? Thương thế trên người khỏi rồi, phu quân lại ngứa da, muốn lãnh thêm trượng, đúng không?”

 

Ta ném đôi đũa, lạnh lùng đứng dậy rời đi.

 

 

“Người đâu, truyền tin cho phu nhân nhà họ Triệu. Nói rằng thế t.ử Bình Nam Hầu cùng thứ muội l.o.ạ.n l.u.â.n, nên Bình Nam Hầu phủ mới gấp gáp đem Lục Chi Giao gả đi.”

 

G.i.ế.c người không cần tự tay, vì thế sẽ bẩn người.

 

Phu nhân nhà họ Triệu hành động đúng là nhanh như gió.

 

Sáng hôm sau, hạ nhân báo:

 

“Lời đồn về việc l.o.ạ.n l.u.â.n giữa Lục Hành Chu và Lục Chi Giao đã lan khắp kinh thành.”

 

Lục Hành Chu khí thế hung hăng xông đến tìm ta:

 

“Là ngươi đúng không? Là ngươi tung tin phá hoại danh dự của ta và Chi Giao! Có phải ngươi không?!”

 

Đang lúc hắn tức đến mức muốn sùi bọt mép, thì thừ phủ họ Trương gửi người tới.

 

Trương đại nhân bảo là mời ta và Lục Hành Chu đến gặp.