Skip to main content
Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
Dị Giới XÉ NÁT BẠCH LIÊN, PHU QUÂN TẾ TRỜI XÉ NÁT BẠCH LIÊN, PHU QUÂN TẾ TRỜI – Chương 3

XÉ NÁT BẠCH LIÊN, PHU QUÂN TẾ TRỜI – Chương 3

4:07 chiều – 13/01/2026

Chương 3:

 

“Dù muội lựa chọn thế nào, huynh trưởng vĩnh viễn là chỗ dựa của muội. Mong muội bình an, đợi tin hồi đáp.”

 

Đúng vậy.

 

Năm xưa ta và Lục Hành Chu thành thân, vốn là vì hoàng huynh muốn thu lại binh quyền của Bình Nam Hầu.

 

Chỉ là Bình Nam Hầu việc cẩn trọng, hoàng huynh không nắm được nhược điểm.

 

Giờ rốt cuộc đã toại nguyện.

 

Theo lẽ thường mà nói, ta đã hoàn thành nhiệm vụ rồi thì nên rút lui.

 

Nhưng Lục Hành Chu và Lục Chi Giao đã khiến ta suýt mất mạng.

 

Mối thù này không báo, ta không xứng mẫu thân của con ta, càng không xứng một quận chúa hoàng thất.

 

Ta sai Vân Chi đi tìm Lục phu nhân rồi thuật lại toàn bộ chuyện xảy ra hôm ấy.

 

“Phu nhân, trước nay tiểu thư Chi Giao gây náo loạn còn có thể bỏ qua. Nhưng lần này quận chúa thực sự đã bước một chân vào quỷ môn quan. Vương phi chỉ vì đau lòng cho quận chúa và đích tôn nên mới dẫn tới việc thế t.ử bị đ.á.n.h. Cầu mong phu nhân đừng bỏ qua kẻ chủ mưu thực sự.”

 

Lục Phu nhân nghe xong mới sực nhớ tới Lục Chi Giao.

 

Đúng vậy, nếu không phải Lục Chi Giao giả bệnh gây rối, dù Lục Hành Chu có ngu xuẩn đến đâu, hắn cũng không ngu tới mức bỏ mặc thê t.ử vào giờ khắc đó.

 

Nghĩ tới đây, Lục phu nhân lập tức sai người đưa Lục Chi Giao tới viện của mình.

 

Lục Phu nhân tay cầm chuỗi Phật châu trên tay, sắc mặt trầm lặng.

 

“Chi Giao, nếu không phải vì hành động dại dột này của ngươi thì những chuyện phía sau cũng không xảy ra. Huynh trưởng ngươi chịu trượng hình, bị cấm túc, lẽ nào ngươi lại được thong dong ở ngoài?”

 

“Trong thời gian huynh trưởng bị phạt, ngươi tới Bạch Vân Quán cầu phúc cho hắn đi. Vì để tỏ lòng thành, người không cần mang theo người hầu.”

 

Nói xong, liền có người nhét vải vào miệng Lục Chi Giao, trói lại và ném lên xe.

 

Lục Chi Giao nước mắt đầm đìa, giãy giụa trong tuyệt vọng.

 

Bạch Vân Quán là nơi nào?

 

Đó là nơi chỉ những quý nữ phạm phải trọng tội mới bị ném vào.

 

Khi Vân Chi báo lại cho ta, ta chỉ nhướng mày:

 

“Xem ra Lục phu nhân vẫn là người có tấm lòng nhân từ. Dù biết chính Lục Chi Giao hại thế t.ử thê t.h.ả.m đen vậy, bà vẫn không muốn lấy mạng nàng ta.”

 

Ta mỉm cười lạnh:

 

“Thôi vậy. Chờ ta dưỡng thân xong, ta sẽ tự mình tính sổ.”

 

 

Lần sinh nở ấy khiến ta nguyên khí đại thương, phải nằm tĩnh dưỡng tròn hai tháng.

 

Trong khoảng thời gian đó, hễ Lục Hành Chu khỏe được một chút thì hắn liền bị khiêng từ giường ra quỳ trước cửa viện của ta.

 

Sự nhục nhã vì chịu phạt quỳ, cộng thêm thương thế trên người, khiến oán khí trên người hắn chồng chất, hắn ngày ngày nằm trên giường rủa xả ta không ngừng, cả Hầu phủ nơm nớp lo sợ, chỉ sợ bị vạ lây.

 

Ma ma canh giữ Lục Chi Giao đến báo, nói rằng nàng ta không biết từ đâu lấy được một loại t.h.u.ố.c k.í.c.h d.ụ.c hung hiểm.

 

Ta không ngăn cản, chỉ bảo bà quay lại tiếp tục theo dõi, có động tĩnh liền tới bẩm.

 

Thuộc hạ của ta từ viện Lục Hành Chu đến bẩm báo, hắn nói thế t.ử lén sai người mang đồ đến Bạch Vân Quán cho Lục Chi Giao.

 

Qua ngày sau, lại nói thế t.ử bất chấp lệnh cấm túc, đêm khuya trốn ra khỏi phủ đi gặp Lục Chi Giao.

 

Ta vốn tưởng Lục Chi Giao sẽ dùng t.h.u.ố.c với Lục Hành Chu.

 

Nhưng không ngờ, nàng ta lại tự dùng t.h.u.ố.c với chính mình…

 

Lục Hành Chu quý trọng thứ muội như châu như bảo, nào chịu để nàng ta rơi vào tay nam nhân khác, nên hắn chỉ có thể đích thân ra tay giúp đỡ.

 

Ai ngờ một lần ăn phải mồi, hắn càng sa đọa vào đó, một tháng ra vào chỗ đó mấy bận, mỗi lần đều đợi trời tối mới lẻn đi, đến gần sáng mới quay về.

 

Nghe thuộc hạ báo lại, hai người đó ở thiền phòng sau viện lăn lộn như điên, hưởng thụ vô cùng.

 

Ta nghe xong chỉ thấy buồn cười.

 

Thật đúng là tình sâu nghĩa nặng của một đôi huynh muội ruột thịt.

 

Cốt nhục ở bên nhau như thế… loại chuyện này mà truyền ra ngoài, e là sẽ khiến cả kinh thành bùng nổ.

 

 

Ta hẹn phu nhân nhà họ Trương và phu nhân nhà họ Triệu ra t.ửu lâu dùng bữa.

 

Ba người chúng ta giao tình không tệ, coi như tri kỷ. Từ sau xuất giá, cũng thường cùng nhau than thở chuyện trong hậu viện.

 

Nếu không nói về người nhà tướng công khó chiều, thì cũng là phàn nàn về mấy tiểu thiếp, hay những kẻ tướng công mà chẳng ra gì.

 

Phu nhân nhà họ Triệu liếc ta:

 

“Nghe nói phu quân nhà tỷ vì thứ muội mà chẳng thèm để ý sống c.h.ế.t của tỷ. Sao tỷ lại yên ắng vậy? Không giống tính tỷ chút nào.”

 

Phu nhân nhà họ Trương đập bàn cái bốp:

 

“Đổi là ta, ta liền lột da kẻ đó, còn tiện nữ kia ta chắc chắn sẽ nhốt trong l.ồ.ng rồi cho dìm xuống nước!”

 

Ta vẻ thần bí:

 

“Nhị vị muội muội, lại đây.”

 

“Triệu muội muội à, t.ửu lâu nhà muội dạo này ế ẩm đúng không? Hãy nghĩ xem, nếu muội mời một người kể chuyện chuyên nói về đời sống phong lưu của hậu viện hoàng thất, khách khứa không lẽ còn không đông đúc? Việc kiếm bạc như nước chảy chắc chắn sẽ không xa đâu.”

 

“Trương muội muội à, nghe nói tướng công nhà muội đang muốn nạp thiếp? Trong phủ ta có sẵn một thứ nữ đây, dù thủ đoạn vụng về, nhưng tướng mạo coi như cũng miễn cưỡng chấp nhận. Đem nàng ta tiến vào phủ nhà muội, thê thất lão gia nhà muội vốn nhiều như bèo rồi, thêm một người cũng chẳng động tới vị trí chính thất của muội. Hơn nữa nàng ta trong tay muội, ta sẽ rất yên tâm.”

 

Phu nhân nhà họ Triệu ngập ngừng:

 

“Nhưng đó là chuyện của hoàng thất! Truyền ra là phải c.h.é.m đầu mất!”

 

Ta nhấp trà, nhẹ nhàng nói:

 

“Muội khỏi lo. Ta đã cùng hoàng huynh nói chuyện rồi. Chỉ cần không dính tới quốc sự, lại không triều đình mất mặt quá đáng, còn lại cứ mặc sức . Ta bảo đảm cho.”

 

Phu nhân nhà họ Trương mắt sáng rực:

 

“Không sai, như vậy cũng đỡ ngày ngày phải nhìn tướng công của tỷ xuống ngày nhìn nàng ta chăm chăm. Mang tiện nữ đó về phủ ta thiếp, ta bảo đảm trị cho ngoan ngoãn.”

 

Chỉ ba ngày.