Skip to main content
Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
Dị Giới KIỀU BẢO TRÂN KIỀU BẢO TRÂN – Chương 7

KIỀU BẢO TRÂN – Chương 7

11:29 chiều – 11/01/2026

 

Hôm phụ thân tới phủ nói chuyện với lão Hầu gia, ta và Ngụy Quyết cũng có mặt.

 

“Quận chúa vốn định nương nhờ cửa Phật suốt quãng đời còn lại, nhưng vừa trông thấy chân dung Hầu gia đây, liền như cây khô gặp xuân, hạn hán gặp mưa rào. Ngay trong hôm đó đã bảo ta tới cầu hôn thay.”

 

Phụ thân ta nói vô cùng đĩnh đạc, khiến lão Hầu gia đỏ bừng cả mặt.

 

“Còn chuyện khắc phu, ta đã xem qua bát tự của hai vị — Hầu gia có mệnh khắc thê! Hai người mạnh gặp nhau, sẽ hóa giải hết thảy!”

 

“Người ta nói ‘gái hơn ba là hốt vàng’, quận chúa hơn Hầu gia sáu tuổi — chẳng phải là từ trên trời rơi xuống hai cục vàng hay sao?”

 

Lão Hầu gia cười tít mắt, suýt nữa thì bất chấp vai vế mà gọi phụ thân ta là “Kiều huynh đệ”.

 

Ngụy Quyết nghe đến ngẩn người:

 

“Đúng là thần bán hàng, đến đâu cũng có thể đoạt giải nhất…”

 

Mẫu thân ta thường nói: cả nhà toàn lời hay ý đẹp đều bị phụ thân dùng hết, nên ta mới trở thành người cầu toàn, rạch ròi như thế.

 

Phụ thân thì chẳng hề cho là vậy, ông luôn khen ta và mẫu thân giống nhau: cẩn trọng nghiêm túc, mới đủ sức trông trước trông sau cho cả nhà.

 

Chỉ là, giờ đến lượt người trông cửa như ta đau đầu rồi.

 

Khó khăn lắm mới có một vị quận chúa uy quyền nhìn trúng Hầu gia, nào thể để người ta biết chuyện cha tranh thiếp với con trai?

 

Tần Sương Nhi vừa nghe lão Hầu gia nói dứt lời, vẻ cao ngạo khi nãy liền tan thành mây khói, “bịch” một tiếng quỳ sụp xuống, ôm lấy chân ông ta khóc như mưa:

 

“Hầu gia! Người không thể bỏ rơi thiếp! Thiếp chỉ còn mình người thôi…”

 

Tần Sương Nhi khóc lóc đáng thương, mà ta nhìn cũng chỉ thấy bất lực.

 

Nữ nhân đem hy vọng gửi gắm cả vào nam nhân, cuối cùng vẫn là bị nam nhân dạy cho một bài học.

 

Giữa bao ánh mắt đổ dồn, lão Hầu gia đẩy nàng ra không được, đỡ nàng dậy cũng chẳng xong.

 

Ta khẽ thở dài, ra hiệu cho nha hoàn, gia đinh lui xuống.

 

“Tần Sương Nhi dù sao cũng đang mang huyết mạch của Hầu gia, không tiện để trôi dạt bên ngoài… Thế này đi, cứ tiếp tục để nàng ta ở lại ngoại trạch. Chờ mãn tang Hầu phu nhân, để Ngụy Quyết chính thức nạp thiếp, đứa bé coi như cũng có danh phận.”

 

“Không!!!”

 

Ngụy Quyết lại một lần nữa kêu lên như muốn nứt cả cổ họng.

 

Lão Hầu gia nghiến răng, mặt lạnh như sương:

 

“Không gì mà không! Cứ quyết định vậy đi!”

 

“Đứa trẻ, bất kể nam hay nữ — đều sẽ ghi vào danh nghĩa của Ngụy Quyết.”

 

Hai vị tẩu nhìn nhau, cũng cảm thấy chẳng còn cách nào khác.

 

Vả lại xử lý thế này cũng không ảnh hưởng gì đến lợi ích của các nàng, ai nấy bèn ngáp một cái, lục tục rút lui.

 

Kẻ chịu trận — chỉ có một mình Ngụy Quyết.

 

Tần Sương Nhi lau khô nước mắt, yểu điệu bò đến bên cạnh Ngụy Quyết:

 

“Ngụy lang~”

 

“AAAAAA—!”

 

Ngụy Quyết như bị hóa đá, run lên như bị điện giật, gào lên rồi quay đầu bỏ chạy.

 

Trong tiếng gió còn thấp thoáng câu: “Ta không còn tin vào tình yêu nữa…”

 

“Xì, đúng là hồ đồ.”

 

Tần Sương Nhi bĩu môi, đảo mắt một cái, rồi lại xán lại gần ta.

 

“Thiếp đã nhìn thấu rồi, trong phủ này — tỷ tỷ mới là người cầm quyền thực sự.”

 

“Thiếp nguyện đi theo tỷ tỷ, dù chỉ là thiếp.”

 

Ta nhìn bụng nàng, khẽ cười.

 

“Vậy thì hãy một người có ích. Ta không phải nam nhân — không nuôi phế vật.”

 

 

Ta bỏ tiền riêng trong tay ra, tự mình lo liệu một hôn lễ long trọng cho lão Hầu gia và Thành Dương Quận chúa.

 

Khi dâng trà kính tân nhạc mẫu, ta còn chủ động trình lên chìa khóa quản lý phủ, cùng sổ sách đã chỉnh lý, danh sách ruộng đất và danh sách nhân khẩu trong phủ.

 

Thành Dương Quận chúa tài sản đầy kho, lại giỏi việc quán xuyến trong ngoài.

 

Vừa lật mấy trang đã dừng lại, ngẩng đầu nhìn ta đ.á.n.h giá lại một lượt.

 

“Ngươi chính là trưởng nữ của Kiều chưởng quỹ, Kiều Bảo Trân?”

 

Ta cụp mắt khom người:

 

“Là thần nữ.”

 

“Quả nhiên là người có bản lĩnh.”

 

Thần sắc Quận chúa dịu lại:

 

“Mắt ta kém, mấy việc vụn vặt này chẳng kham nổi, sau này vẫn phiền ngươi trông nom.”

 

“Phải rồi, nghe nói Kiều gia các ngươi đang chuẩn bị vòng chung tuyển hoàng thương?”

 

Ta vốn định tìm dịp khác thăm dò thái độ Quận chúa, không ngờ bà ấy thẳng thắn như vậy, chủ động mở lời trước.

 

“Vâng, tơ lụa đang khoác trên người Quận chúa chính là loại vải độc quyền của Kiều gia, định dùng để trình lên các đại nhân trong vòng chung tuyển.”

 

Quận chúa phẩy tay áo, ánh mắt lấp lánh ý cười:

 

“Ồ, vậy thì ta phải vào cung nhiều hơn mới được. Hôm trước Thái hậu còn khen vải này khác biệt, đẹp hơn cả loại mà phủ Nội vụ đang dùng kia kìa.”

 

Ta bình thản lui xuống, trong lòng không khỏi cảm thán — phụ thân quả là có bản lĩnh, biến lão Hầu gia từ “phế phẩm” thành “đầu nối” tới đỉnh cao quyền lực.

 

Nhà họ Kiều nhờ vào dư âm phong lưu của lão Hầu gia mà bắt mối được người hỗ trợ cuối, lão Hầu gia cưới được phú bà, Quận chúa cũng không còn mang danh góa phụ, quả là một gia đình yên vui hòa thuận.

 

Nhưng lại có người nhất định phải phá cho bằng được.

 

Nhị tẩu cho người đến tìm ta, bảo rằng đại tẩu muốn tố cáo Ngụy Quyết nạp thiếp trong lúc đang chịu tang.

 

Lúc đó ta đang xoay như chong ch.óng ngoài cửa phòng Tần Sương Nhi — nàng ta sinh non rồi.

 

Giữa tiếng rên đau càng lúc càng yếu đi, tin từ nhị tẩu lại càng khiến người ta chán ngán.

 

Ta ghét nhất là kiểu người không giúp được gì mà chỉ chuyên kéo chân người khác như vậy.

 

Dù ta hiểu tại sao đại tẩu lại chọn đường nguy hiểm này.

 

Đại ca thi cử liên tiếp thất bại, nhờ lão Hầu gia đề cử mới được một chức quan văn lục phẩm, bổng lộc chẳng đáng là bao, tiền đồ lại càng mờ mịt.

 

Nếu không giành được Hầu vị, nhà nàng ta sẽ tụt dốc không phanh.

 

Mà thân thể lão Hầu gia ngày một suy yếu, quả thực có ý muốn sớm xác lập người kế vị.

 

Trong việc chọn người thừa kế giữa trưởng t.ử và Ngụy Quyết, ông luôn do dự.

 

Lập trưởng t.ử — là tổ chế.

 

Lập Ngụy Quyết — là tâm tư riêng.

 

Trong tâm tư ấy có phần áy náy dành cho Ngụy Quyết, nhưng phần lớn là vì sự thiên vị với cốt nhục muộn màng trong bụng Tần Sương Nhi.

 

Đặc biệt là sau khi bà đỡ Lý Ổn bắt mạch, xác nhận đó là nam thai.

 

Khi ta quay về Hầu phủ, đại tẩu và những kẻ nàng ta mua chuộc để chứng đã bị Quận chúa một mẻ tóm trọn.

 

“Nhà nếu không tự loạn, sao người ngoài can thiệp được? Ngươi không nghĩ tới — nếu để kẻ địch của Hầu gia biết chuyện này, lấy đó cớ tấu lên, thì đến cái Hầu vị cũng có thể bị Hoàng thượng thu lại!”