Nàng không hề do dự, lập tức mang theo ta và cuốn sổ, đi thẳng đến thư phòng của thái t.ử.
Thái t.ử Chu Cảnh Thần đọc kỹ cuốn sổ xong, trầm mặc hồi lâu.
Trong thư phòng đèn nến sáng trưng, soi rõ gương mặt nghiêng thanh tú mà lạnh lùng của hắn.
Hắn không nhìn ta, cũng không nhìn thái t.ử phi, ánh mắt chỉ dừng lại ở chữ ký méo mó của Lâm Ngọc Thư nơi cuối sổ.
“Các nàng thấy, nên xử trí thế nào?”
Hắn hỏi, giọng nói không nghe ra cảm xúc.
Thái t.ử phi liếc nhìn ta một cái, rồi lên tiếng trước:
“Điện hạ, việc này can hệ trọng đại, liên quan đến an nguy cung cấm và cấu kết với thế lực tiền triều.”
“Những cung nhân có tên trong danh sách nên lập tức bí mật khống chế để thẩm vấn. Còn những người trong triều này… chứng cứ đã rõ ràng, nên giao cho phụ hoàng thánh đoán.”
Đầu ngón tay thái t.ử khẽ gõ lên mặt bàn, phát ra tiếng gõ nhịp nhàng khe khẽ.
“Lâm trắc phi.”
Hắn cuối cùng cũng nhìn về phía ta.
“Chuyện này do nàng mà ra, nàng có suy nghĩ gì?”
Ta cụp mắt, cung kính đáp:
“Thiếp thân hoàn toàn nghe theo điện hạ và nương nương định đoạt. Chỉ là… phụ mẫu của thiếp thân cũng bị liên lụy trong danh sách này, thiếp thân không dám nhiều lời, chỉ cầu điện hạ xử trí theo pháp luật, chớ vì thiếp thân mà có chỗ nương tay.”
Xử trí theo pháp luật.
Đó chính là thái độ của ta.
Thái t.ử nhìn ta thật sâu một cái, trong ánh mắt ấy có những thứ phức tạp mà ta nhìn không thấu, cũng không muốn tìm hiểu.
“Cô biết rồi.”
Hắn khép cuốn sổ lại.
“Các nàng cứ về trước đi. Chuyện này, cô tự có chừng mực.”
16
Những ngày sau đó, bề ngoài tưởng chừng yên bình, nhưng bên dưới lại cuộn trào sóng ngầm.
Trong Đông Cung lặng lẽ vắng đi mấy cung nhân, nghe nói là phạm lỗi nên bị đuổi sang Ty khổ dịch.
Còn trên triều đình, từng cơn bão lớn liên tiếp nổi lên.
Người đầu tiên bị điều tra, chính là Hoài Nam quận vương.
Vũ Lâm Vệ trực tiếp xông vào phủ quận vương, lục soát ra binh khí và giáp trụ chế tạo trái phép, mật thư qua lại với tướng lĩnh biên cương, cùng những ghi chép mang lời lẽ đại nghịch bất đạo.
Nhân chứng vật chứng đều đủ, tội mưu phản đã là đinh đóng cột.
Thánh chỉ ban xuống rất nhanh: tước bỏ tước vị, tịch thu gia sản, Hoài Nam quận vương bị xử lăng trì, thê thiếp con cái bị sung nô tịch, toàn bộ người trong phủ bị lưu đày ba nghìn dặm.
Khi tin tức truyền đến, ta đang thêu một bức bình phong mới.
Tay rất vững, mũi kim không sai lệch chút nào.
Kẻ kiếp trước đã quất roi đ.á.n.h ta đến c.h.ế.t, rồi tùy tiện ném xác ta vào bãi tha ma, kiếp này, ta đã đích thân tiễn hắn lên đài lăng trì trước.
Nghe nói, ngày hành hình, dân chúng kéo đến xem đông như biển.
Quận vương gào thét suốt ba ngày mới tắt thở.
Thật là… êm tai.
Người thứ hai, chính là Lâm gia.
Phụ thân Lâm Văn Viễn, Lễ bộ thượng thư, cấu kết hoàng t.ử, tiết lộ đề cương khoa cử, nhận hối lộ bán quan, chứng cứ rành rành.
Mẫu thân Vương thị, chỉ là nội trạch phụ nhân, nhưng lại lợi dụng quyền thế của phụ thân, thu nhận lượng lớn hối lộ, cầu nối cho phe Nhị hoàng t.ử, lại còn bị tình nghi mưu hại phi tần trong cung.
Ngày thánh chỉ ban xuống, ta đang ở trong cung hoàng hậu bầu bạn nói chuyện cùng bà.
Hoàng hậu nắm tay ta, thở dài:
“Đứa trẻ ngoan, khổ cho con rồi. Phụ mẫu như vậy… haiz, cũng là tự gieo gió gặt bão. Con cứ yên tâm, bệ hạ và thái t.ử đều biết con là người tốt, sẽ không liên lụy đến con.”
Ta tựa vào đầu gối hoàng hậu, khẽ lắc đầu:
“Nương nương, thiếp thân không khổ. Chỉ là đôi lúc nghĩ, vì sao cùng m.á.u mủ ruột thịt, lại có thể bạc bẽo đến thế.”
Hoàng hậu dịu dàng vuốt mái tóc ta, không nói gì thêm.
Chẳng bao lâu, tin tức lại truyền đến: Lâm phủ bị khám xét tịch thu, phụ thân và mẫu thân đều bị tống vào thiên lao, chờ phán quyết cuối cùng.
Nghe nói khi mẫu thân bị lôi ra khỏi phủ, bà ta như phát điên, liên tục gào thét tên ta, nguyền rủa ta c.h.ế.t không yên lành.
Phụ thân thì mặt xám như tro tàn, chỉ lẩm bẩm lặp đi lặp lại:
“Nghiệt nữ… cả hai đứa đều là nghiệt nữ…”
Còn Lâm Ngọc Thư, nhờ lời khai và cuốn sổ mà lập được công, giữ được mạng sống.
Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối
Nhưng tội c.h.ế.t có thể miễn, tội sống thì khó thoát.
Nàng ta bị tước bỏ toàn bộ phẩm vị, cạo tóc xuất gia, đưa đến một am ni cô khổ hạnh nhất vùng ngoại thành kinh sư.
Thanh Đăng Cổ Phật, kết thúc nốt quãng đời còn lại.
Có lẽ, như vậy còn khiến nàng ta đau khổ hơn cả cái c.h.ế.t.
Hiền phi bị dời đến lãnh cung.
Nhị hoàng t.ử Chu Cảnh Hằng bị phạt đóng cửa tự kiểm điểm, tước bỏ toàn bộ thuộc quan và hộ vệ.
Một trận phong ba, cuối cùng cũng dần dần lắng xuống.
17
Khi gió thu nổi lên, Thái t.ử phi mời ta đến trường đua ngựa.
Nàng vẫn mặc một thân đồ cưỡi ngựa gọn gàng, phong thái hiên ngang sảng khoái.
Ta mặc bộ nam trang nàng tặng, khoác thêm áo choàng bên ngoài, đi theo bên cạnh nàng, trông chẳng khác nào một vị công t.ử văn nhã, yếu ớt, thanh tú.
“Trong lòng đã thấy dễ chịu hơn chút nào chưa?”
Nàng thúc ngựa đi chậm, song hành cùng ta, bỗng nhiên hỏi.
Ta ngẩn ra một chút, rồi lập tức hiểu nàng đang nói đến điều gì.
“Không thể nói là dễ chịu.”
Ta nhìn về phía xa, trời cao mây nhạt:
“Chỉ là cảm thấy… việc nên , đã xong rồi.”
“Muội ấy à, tâm tư quá nặng.”
Thái t.ử phi thở dài.
“Thù đã báo rồi thì nên nhìn về phía trước. Trong cung này, ngày tháng còn dài lắm.”
Nàng bỗng ghìm cương, quay đầu nhìn ta, ánh mắt sáng rõ mà nghiêm túc:
“Nhiêu nhi, ta biết muội đối với điện hạ vô tâm. Nhưng ở Đông Cung này, thậm chí về sau, có một đứa trẻ, có lẽ sẽ khiến muội sống ổn thỏa hơn. Điện hạ hắn… đối với muội cũng không phải hoàn toàn không để ý.”
Trong lòng ta chấn động.
Thái t.ử phi cười cười, mang theo vài phần trêu ghẹo:
“Bức bình phong thêu hai mặt kia, điện hạ đặt trong thư phòng, thường xuyên nhìn đến ngẩn người.”
“Băng chán muội cho Hoàng hậu, hắn cũng từng hỏi qua cách thêu… Hắn là người tâm tư sâu nặng, nhưng không phải sắt đá vô tình.”
Ta rũ mắt xuống: “Nương nương, thiếp thân…”
“Đừng vội từ chối, cũng đừng vội đáp ứng.”
Thái t.ử phi vỗ nhẹ lên tay ta.
“Cứ thuận theo tự nhiên là được. Dù muội chọn thế nào, ta rốt cuộc vẫn đứng về phía muội. Trong cung này, chúng ta là tỷ muội, cùng nhau nương tựa mà bước tiếp.”
Tỷ muội.
Hai chữ ấy, thốt ra từ miệng nàng, mang theo hơi ấm chân thực.
Ta ngẩng đầu, nở nụ cười rạng rỡ với nàng:
“Ừm.”
– Hoàn văn –